Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 127: Trăm Nẻo Đường Tình - 1

Chương trước Chương sau

Kh khí trong phòng biên tập hôm nay khá yên ắng, ai cũng cắm đầu cắm cổ đánh máy cho kịp tiến độ c việc, chẳng thời gian mà ghẹo nhau nữa. Hạ Hạ vừa gõ bàn phím lạch cạch vừa len lén Thủy Nguyệt. Coi bộ đàn chị và họ tình cảm vô cùng thân thiết nên cô lo kh biết Mạc Cách Tùng kể lể gì kh. Cứ mỗi lần nghĩ tới hình ảnh ăn vạ, bắt đền của là gai ốc nổi rần rần cả .

- vậy Hạ Hạ? Em gì muốn hỏi ? - Thủy Nguyệt tr th đàn em lấm lét thì ngạc nhiên lên tiếng.

- Dạ. À. Em chỉ muốn chúc mừng chị thôi, phu nhân tương lai của Thịnh Vũ.

- Cám ơn em. Khi nào đám cưới, em nhận lời làm MC cho chị nhé.

- Vâng chị.

Hạ Hạ vừa dứt lời thì tiếng âm báo tin n đến vang lên. Thủy Nguyệt vội cúi xuống xem, hóa ra là Vỹ Đình bảo cô lên sân thượng. Chiều qua, sau khi đưa cô về thì vào bệnh viện thăm mẹ luôn, cả đêm cũng kh n tin hay gọi ện gì cả. Nhớ lại ánh mắt của lúc đó, cô vẫn còn hơi sợ sợ.

Chuyển file qua cho Hạ Hạ rà soát kịch bản giúp xong, Thủy Nguyệt vội vàng đứng dậy, ra khỏi phòng. Vừa bước hết bậc thang, đã th Vỹ Đình đang đứng về phía xa xăm, dáng cao lớn, in đậm trên nền trời thu x thẫm, tr thoáng chút cô đơn. Cô nhẹ nhàng tiến lại, đưa tay chạm khẽ vào lưng .

- Vỹ Đình.

- Em đến . – quay , cô âu yếm.

- Mẹ thế nào ạ?

- Đã tốt hơn nhiều, em đừng lo.

Cô bước lên, vịn tay vào bờ tường, ra mênh m. Cơn gió thu dịu êm se sẽ luồn vào làm mái tóc đen huyền nhẹ phất phơ bay. Vỹ Đình khẽ vòng tay ra phía trước, ôm l cô.

Thủy Nguyệt theo phản xạ nên hơi chút giật . Vỹ Đình tựa cằm trên vai cô, giọng nói trầm trầm, thoảng buồn xa xôi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Hôm qua, làm em sợ lắm kh?

- một chút. Nhưng mà Vỹ Đình à, làm vậy? Em th lạ lạ.

- Tại lo cho bệnh của mẹ và hôn lễ sắp tới nên hơi áp lực.

Thủy Nguyệt gỡ tay Vỹ Đình ra, xoay , vào mắt , dịu giọng.

- Vậy hôn em là để giải tỏa áp lực?

- Ừm.

Vì chẳng biết trả lời cho nên Vỹ Đình đành gật đầu. Thủy Nguyệt khẽ mỉm cười, tiến sát lại gần, từ từ kiễng chân, đặt lên môi một nụ hôn. Nhưng chỉ vừa chạm vào thì cô đã bị hụt nên hai đôi môi chỉ phớt qua nhau như cánh chuồn chuồn lướt nước.

- Xin lỗi, chân em ngắn quá. – Cô phì cười.

nh chóng cúi xuống, bế cô đặt lên thành chậu kiểng lớn, mỉm cười.

- Làm lại, nếu kh sẽ để em ngồi ở đây tới chiều.

Lúc này, mặt trời đã ló ra khỏi tầng mây mỏng, ánh nắng sượt qua mái tóc Vỹ Đình, chiếc áo sơ mi trắng tinh trên dường như phát quang làm tỏa sáng hệt một vị thần. Thủy Nguyệt nhẹ nhàng vòng tay ra sau cổ , khẽ nghiêng đầu, chạm vào bờ môi ấm áp.

Đôi tay đàn dần siết chặt l thân cô, nụ hôn đáp lại kéo dài và say đắm như chính tình yêu dành cho cô vậy. Áng mây trắng lững lờ trôi ngang, lần nữa che khuất ánh mặt trời, phủ bóng râm mát trên đôi tình nhân, tạo nên một bức tr vô cùng lãng mạn.

Khi Thủy Nguyệt quay trở lại bàn làm việc, nhác th đôi mắt lấm lét cùng nụ cười thầm kín của Hạ Hạ, cô liền lén l gương ra soi mới th vệt son lem nhem trên môi . Cả hai cô gái, chẳng ai hỏi ai, cứ tủm tỉm mà tiếp tục gõ phím mãi tới giờ tan tầm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...