Tình Yêu Phong Vân
Chương 128: Trăm Nẻo Đường Tình - 2
Ánh chiều bu dần, trên đường phố, những chuyến xe muộn đang hối hả ngược xuôi. Hạ Hạ nh chân bước xuống xe buýt, gấp gáp vào con hẻm. Vừa tháo giày toan bước vô nhà thì hình ảnh đập vào mắt khiến cô choáng váng.
Mạc Cách Tùng đang ngồi bệt dưới sàn, đưa tay vẫy chào, mặt hớn hở như th mẹ chợ về.
- Mạc đại thần đến tìm chị đ. - Thi Hân mau mắn lên tiếng.
Hạ Hạ nh chóng tiến đến, tóm l tay Mạc Cách Tùng, dùng hết sức kéo ra ngoài. cũng phồng mang trợn má bám trụ, chân bị mài xuống sàn nhà kêu lên kin kít. Mặc cho Hạ Hạ vừa lôi vừa quát, cứ trết lại như hồ dán, nhất quyết kh .
- Mạc Cách Tùng, làm ngân hàng hay hãng keo vậy hả? Mau ra khỏi nhà .
- Kh. Trừ phi cô chịu trách nhiệm việc cô đã làm với .
Thi Hân nghệch mặt xem kịch, cô bé chẳng hiểu chị đã gây ra lầm lỗi gì với nam thần tượng khiến ta vác xác đến đây nằm vạ từ chiều. Hạ Hạ bất đắc dĩ đành bu tay , nhảy ra ngoài cửa, gằn giọng.
- Đi chỗ khác nói chuyện.
Mạc Cách Tùng nghe thế thì mừng lắm, vội vàng kéo cô ra xe, chở tới c viên. Tới nơi, vừa định tháo dây an toàn thì cô quay sang, giọng nói vô cùng nghiêm túc.
- Mạc Cách Tùng, muốn chịu trách nhiệm thế nào?
- Kết hôn với .
mới dứt câu, Hạ Hạ liền bật cười chua chát. tr th bộ dạng của cô thì ngạc nhiên đến lắp bắp.
- … gì đáng cười chứ?
- là trai tân hả? Cho dẫu là trai tân thì cũng kh đồng ý kết hôn với đâu. biết hôm đó ở cạnh mà gọi tên ai kh? Là Như Ý. Mạc đại chủ tịch, đừng đem làm thế thân cho khác, sẽ kh mang lại hạnh phúc cho ai đâu. Hai chúng ta kh hề yêu nhau, vậy nên, đừng phiền nhau thêm nữa.
Nói , Hạ Hạ tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống, thẳng một mạch đến bến xe buýt. Mạc Cách Tùng kh đuổi theo, lặng lẽ dáng cô trong gương chiếu hậu tới khi khuất hẳn. Hóa ra thái độ này của cô là vì hôm đó đã gọi tên Như Ý trong cơn say.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng cho dù vậy thì đâu ý định để cô làm thế thân cho Như Ý. trước giờ chưa từng chạm qua phụ nữ. Chỉ là sau cái đêm đó, tâm trí lúc nào cũng lởn vởn bóng dáng cô. chỉ nghĩ đôi bên chịu trách nhiệm với nhau thì kết hôn thôi.
Bản thân Mạc Cách Tùng đã quá mệt mỏi sau bao năm tháng cố theo đuổi trong mộng nên cũng muốn bu bỏ, bắt đầu mối quan hệ mới, cho bản thân cơ hội được hạnh phúc. Tuy Hạ Hạ xuất thân kh hề nổi trội, nhan sắc cũng chẳng thể nào sánh bằng Như Ý nhưng th cô là phụ nữ nội dung, th minh, l lợi còn thiện lương nữa, vậy nên mới quyết tâm bám l.
Bóng chiều càng lúc càng thẫm màu, tô đen khu c viên lẫn bệnh viện thành phố. Một buổi chiều tà vô cùng tịch mịch nhưng khi Như Ý bóc vỏ quýt cho , Vương Nhược lại cảm giác như nắng ấm rọi vào lòng, xem ra bị thương chưa hẳn đã kh tốt, nhờ vậy nên cả ngày hôm nay cô mới ở bên cạnh .
- Vương Nhược, chuyện khẩu s.ú.n.g đó, làm mà biết? – Như Ý bất giác quay sang , hỏi khẽ.
- đang khảo sát c trường thì vô tình th đổi đạo cụ, nhưng vì đội nón thấp quá nên kh nhận diện được.
- May mà , nếu Lưu Ly bị thương thì chắc em bị antifan ném đá mất.
- cũng lo như em. Sau này, những cảnh quay như vậy kiểm tra đạo cụ lần nữa mới cho thực hiện, còn những cảnh dùng dây cáp nữa, sẽ căn dặn xuống đoàn.
Như Ý mỉm cười, đặt trái quýt vào tay . Ban đầu, cô còn nghĩ lo Từ Lưu Ly bị thương nên mới xả thân bảo vệ, nhưng bây giờ cô biết vì sợ chuyện kh hay làm ảnh hưởng đến cô. Cô thầm cảm ơn cuộc đời đã cho một bạn tốt như Vương Nhược. Nghĩ đến đây, cô lại chạnh lòng, nếu Vỹ Đình thể quan tâm cô giống Vương Nhược thì hay biết m.
Xâm xẩm tối, Diệp Trân đến đổi cho Như Ý về. Vì biết Vương Nhược mất nhiều m.á.u nên cô đã hầm c thịt bò mang vào. Lòng cô xót xa thay cho sếp, giá như vợ thì những lúc thế này đã được chăm sóc tốt hơn.
- Em chỉ thể nấu cho ăn thôi, ngày mai Lộ Tinh Văn về sẽ giúp tắm gội. Ai bảo thủ thân như ngọc, kh cho hộ lý giúp. – Diệp Trân vừa soạn thức ăn vừa nói.
- Nhịn tắm một ngày đâu, hôi lắm hả?
- Em ngửi th vẫn còn thơm, nước hoa của Pháp ạ?
- Là mùi của thuốc sát trùng.
Dứt lời, cả hai cùng lúc bật cười. Vương Nhược đón l chén c trên tay Diệp Trân, ăn ngon lành. , cô đột nhiên lại nhớ đến Lộ Tinh Văn.
Đưa mắt xuống phía dưới, nghe rõ tiếng còi xe cứu thương chạy ra chạy vào, đâu đó tiếng khóc ai oán vì mất thân mà Diệp Trân th cuộc đời mong m, ngắn ngủi quá, thầm nghĩ chăng nên đón nhận tình cảm của một lần, đôi lúc cô cũng sợ bản thân sẽ hối tiếc vì để vuột mất đoạn tình này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.