Tình Yêu Phong Vân
Chương 135: Ngày Trời Đổ Mưa - 1
Bệnh viện vào buổi tối khá thưa tới thăm viếng nên kh gian cũng bớt ồn ào. Diệp Trân vừa mang c đến cửa thì Lộ Tinh Văn và Phó Tâm Dao cũng vừa bước ra. Đôi tay Phó Tâm Dao giữ chặt l cánh tay Lộ Tinh Văn, bám xèo nẹo như thể bị rút mất xương sống.
- Chị Diệp Trân vào thăm Vương phó tổng ạ? – Phó Tâm Dao cười vui vẻ.
- Ừ. Chị mang c hầm cho .
- Tụi em xuống căn tin kiếm đồ ăn đây.
- Ừ. Đi .
Vương Nhược đang chơi game zombie, th Diệp Trân vào liền bấm tắt, sợ cô phát hiện thì mất hết uy phong của lãnh đạo. Cô múc c cho ngồi xuống ghế, chống cằm tr ra ô cửa kính, khẽ thở dài.
- Em vậy? – Vương Nhược lên tiếng hỏi.
- Kh gì, chỉ là hai hôm nay vào phòng phó tổng kh th , cứ cảm giác trống vắng thế nào .
- Em cứ xem như c tác là được. Tính ra, em theo cũng lâu nhỉ?
- Thịnh Vũ đón bao nhiêu cái sinh nhật là b nhiêu năm đ ạ.
- Diệp Trân. Em kh nghĩ đến việc lập gia đình ? Nhân viên và đối tác bao nhiêu mà em kh ngắm được ai à?
- Đối tác ? Steven được kh? - Diệp Trân hóm hỉnh hỏi.
- Quá được chứ. - Vương Nhược gật đầu ra chiều ủng hộ.
Cô , phì cười. Cảm th sếp cũng hài hước thật. Tiếp đó, cô đem chuyện Steven bị trẻ con nhầm là khổng lồ kể cho Vương Nhược khiến cũng bật cười theo.
Lộ Tinh Văn đứng bên ngoài nghe lỏm mà giận đến muốn lên tăng x. Hóa ra cô gái này sính ngoại, thích như khổng lồ . lại bản thân, th nào kém cỏi gì đâu, Steven nước Y thì cũng mang quốc tịch nước A, cao cũng tầm đó, chỉ ều là nghệ sĩ nên giữ dáng thôi mà.
Ban nãy, đang thì l cớ vào nhà vệ sinh để quay lại và bảo Phó Tâm Dao cứ xuống trước. Nào ngờ nghe được sự thật phũ phàng thế này. trong mộng của đem lòng mến mộ kẻ khác, còn quý hóa thì ngây thơ trong trắng trợn hùa theo, góp phần làm cho thằng em thêm khốn khổ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tức tối, chạy một mạch xuống căn tin, gọi cho một mớ thức ăn. Phó Tâm Dao ngơ ngác , thầm nghĩ ngày mai đâu là tận thế, lại ăn như thể chỉ còn mỗi đêm nay vậy chứ, xương xóc gì cũng nhai láng hết, y hệt cái máy suốt lúa.
Trong kh gian yên tĩnh của quán bar nằm trên tầng bốn một tòa nhà đã cũ, bản nhạc Jazz du dương, dịu nhẹ vang lên. Kiến Quốc chậm rãi thưởng thức ly cocktail trên tay, đôi mắt vương buồn man mác. Tần Vy An bước vào, khắp một lượt tiến lại, ngồi xuống cạnh .
- thay đổi sở thích ?
- Thư giãn mà, m chỗ khác ồn áo lắm. th hình như già mất . Cô uống gì?
- Giống .
Pha chế là một nghệ thuật và Bartender cũng là một nghệ sĩ. Kiến Quốc thích uống cocktail bởi sự hòa quyện tinh tế của các loại rượu, nhưng cũng một phần là vì thích những thợ thao tác, từ cách rót rượu, đánh máy, lắc bình và khu đều khiến kh khỏi rời mắt.
- Bác sĩ Tần, cô yêu ai chưa?
Câu hỏi bất ngờ của làm cô thoáng bối rối, đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm.
- , nhưng chỉ là từ một phía.
- Giống nhau vậy. Lẽ nào phòng làm việc của bị lời nguyền? - Kiến Quốc cười nhạt.
- Chắc là do hai cùng cảnh ngộ nên gặp nhau thôi.
- Tần Vy An, muốn uống cho thật say, chỉ như vậy mới thể gặp được cô trong mơ, chứ chập chờn hoài thì chẳng mơ được.
- Cứ uống , sẽ đưa về.
Kiến Quốc quay sang cô, mỉm cười, cám ơn bắt đầu uống. Cô th trong đáy mắt ngấn nước. Dáng vẻ trĩu nặng ưu tư của khiến trái tim cô lỗi nhịp. Cô kh biết là vì mạnh mẽ hơn nên mới kh biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài hay là vì tình cảm cô dành cho kh sâu nặng như tình cảm dành cho Thủy Nguyệt.
Đêm dần trôi. Khi cô dìu ra xe thì mưa đã rơi tự bao giờ. Màn mưa giăng mù lê thê trên con đường dài hiu hắt, nghe trong tiếng mưa thoảng tiếng đàn đang nhung nhớ gọi tên ai.
Chiếc cần gạt xua những vệt nước loang bám trên cửa kính ô tô, còn Tần Vy An dùng tay gạt những dòng nước mắt rơi trên mặt . Khi cảnh vật xung qu nhuốm màu buồn thương thì làm cô còn thể mạnh mẽ được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.