Tình Yêu Phong Vân
Chương 136: Ngày Trời Đổ Mưa - 2
Bên ô cửa sổ, Như Ý lặng lẽ ngồi tr ra. Giọt mưa thu thánh thót rơi bên hiên gọi nỗi cô đơn, quạnh vắng ùa về, vây kín tâm hồn cô. Lối đến trái tim thương xa xăm quá. Chai rượu trên tay đã vơi gần hết. Đau khổ, lo sợ, buồn bực nên cô chỉ còn biết để cho đắm chìm trong men cay.
Cô dùng cả tuổi xuân mải miết chạy theo , nhưng càng càng xa. Đến bây giờ thì đã quá xa, cô cảm th bản thân hoàn toàn kiệt sức, con đường chọn sau này sẽ kh còn chỗ cho cô chen chân nữa, bị thù hận che mờ lý trí mất .
Loạng choạng đến trước gương, cô thẳng tay ném cái chai làm nó vỡ tan tành. Chu Hồng ở phòng kế bên nghe tiếng gào thét liền tức tốc chạy sang. căn phòng toàn mảnh thủy tinh, còn Như Ý thì bò lăn dưới sàn, ôm đầu la hét, Chu Hồng vội lao tới cạnh bên, giữ chặt l cô, vỗ về.
- Bình tĩnh lại, Như Ý, chị ở đây, đừng sợ.
- sắp kết hôn , em làm đây chị ơi.
Tiếng khóc của cô hòa lẫn trong tiếng mưa đêm buồn não nề, mang nặng những tủi hờn, chua xót.
ta thường nói, ngày lòng buồn nhất là ngày trời đổ cơn mưa. Đêm nay, giọt sầu gieo xuống thế nhân khiến bao nhiêu con trầm trong nỗi cô đơn, trống trải, buồn như vô tận.
Đôi tay Thủy Nguyệt đưa vào khoảng kh, cơn gió vô tình tạt ngang khiến toàn thân ướt đẫm. Cô tiến ra sát lan can, cảm nhận từng giọt nước giá lạnh xuyên qua lớp áo thấm vào thân , mong cho cơn mưa đêm sẽ bôi xóa hết những kỷ niệm ngọt ngào dối gian, cho phôi pha những yêu thương trao lầm.
Tiếng sấm rền làm Vỹ Đình giật thức giấc, vội vàng bật dậy, chạy lên phòng Thủy Nguyệt. trên giường chẳng th cô đâu. Làn gió từ bên ngoài tràn vào buốt lạnh, bất giác hướng về phía ban c. Qua ánh sáng mờ mờ. th cô đang đứng lặng, dầm dưới mưa, tr như một đóa sen trắng mong m đơn độc.
- Em.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- chưa ngủ ? – Cô nghe tiếng gọi liền giật quay lại.
- nghe sấm chớp nên chạy lên xem em thế nào. lo cho em.
Nghe nói, nỗi cay đắng, xót xa lại trào dâng khiến cô chẳng kiềm được nước mắt.
- Đột nhiên, em nhớ tới lúc còn nhỏ. Đột nhiên, em nhớ mẹ.
- Em đang bệnh đ, vào trong thôi. Cuối tuần đưa em thăm mẹ.
Vỹ Đình cầm sẵn chiếc máy s, chờ cô thay đồ xong thì tiến lại ngồi cạnh bên. Bàn tay nhẹ nhàng luồn vào, cẩn thận hong khô mái tóc cô. Trong đầu Thủy Nguyệt lúc này bộn bề những suy nghĩ, sắp xếp các c việc cần hoàn thành để nh chóng rời khỏi.
- Vỹ Đình, sau khi kết hôn, em kh muốn làm nữa, em muốn ở nhà nội trợ.
- Được. nuôi em mà, em muốn cũng được.
- Vậy từ ngày mai, em bắt đầu bàn giao c việc lại cho khác nhé.
- Ừ. cũng kh muốn th em vất vả, em cứ ở phía sau làm hậu phương cho là được. sẽ nói chuyện với Vương Nhược.
Đặt chiếc máy s lên bàn, choàng tay ôm cô vào lòng. Thủy Nguyệt kh còn cảm nhận được hơi ấm từ nữa, những đụng chạm bây giờ đều khiến cô rùng sợ sệt. Hơi thở của , tay của , cả cơ thể đều mang theo một luồng khí lạnh lẽo như muốn nhấn chìm cô xuống vực sâu thăm thẳm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.