Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 139: Nơi Hài Hước, Chốn Phủ Sầu - 1

Chương trước Chương sau

Đồng hồ vừa ểm mười một giờ ba mươi phút. Tuấn Kiệt đã mau mắn rời khỏi c ty, chạy đến nhà hàng dùng bữa cùng Hà Mỹ Đình. Dạo này, Vỹ Đình hay xuống ăn cơm cùng Thủy Nguyệt nên buổi trưa kh mua thức ăn cho .

Vừa tr th , Hà Mỹ Đình vội đứng dậy, mỉm cười. Hôm nay, cô lên thành phố lo gi tờ, thủ tục để tiến hành xây dựng cửa hàng trưng bày quà lưu niệm làm từ vỏ ốc.

- Em đến lâu chưa? – Tuấn Kiệt hồ hởi hỏi.

- Em mới tới thôi. - Cô vừa nói vừa xé chiếc khăn lạnh đưa cho lau mặt.

Yêu xa là ván bài được đặt cược bởi sự chân thành và tin tưởng. Cả hai họ đều tin nhau tuyệt đối và trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau. Tuấn Kiệt biết ơn Hà Mỹ Đình, tuy là phận gái nhưng thời gian cô đến thăm nhiều hơn đến thăm cô mà cô chưa lần phàn nàn hay tủi hờn.

Hà Mỹ Đình thấu hiểu tính chất c việc của Tuấn Kiệt kh giống . Dù cô cũng là giám đốc, tự phân bổ được thời gian. Ví như việc hôm nay thể giao cho cấp dưới nhưng vì nhớ nên cô tự lái xe lên đây.

Dùng cơm xong, cả hai đến c viên hóng gió, nơi đây được ví như ốc đảo giữa lòng thành phố náo nhiệt, được bao bọc bởi những hàng cây cổ thụ tỏa bóng mát qu năm. Tuấn Kiệt nắm tay cô dạo một vòng qu hồ nước đến ghế đá ngồi.

Hà Mỹ Đình tựa vào vai , khép mắt, tận hưởng kh gian yên tĩnh, trong lành cùng tiếng chim thánh thót trên cao. Chỉ một lát sau, cô chìm vào giấc ngủ.

Tuấn Kiệt biết cô đang mệt mỏi, thân con gái làm lãnh đạo thật sự vất vả, mong thể chia sẻ bớt gánh nặng trên đôi vai gầy của cô. tự nhủ sau khi Vỹ Đình kết hôn thì sẽ cầu hôn cô luôn, sau đó về tỉnh C ở rể.

Lúc Hà Mỹ Đình thức giấc thì cũng đã tới giờ làm việc. Cô hối thúc Tuấn Kiệt mau trở về c ty. chần chừ chạy mua hai ly nước, đưa cô uống cho tỉnh táo để còn lái xe.

- xin lỗi Mỹ Đình, em vất vả vì nhiều quá.

- Đừng nói vậy chứ, em nhớ nên thăm thôi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đi ra gần tới chỗ đỗ xe thì bỗng một gã đàn , ăn mặc nhếch nhác, lướt ngang nẫng luôn chiếc túi xách trên tay Hà Mỹ Đình. Cô bị bất ngờ đến nói chẳng ra tiếng, cứ ú ớ, chỉ trỏ. Tuấn Kiệt th thế liền nh chóng đuổi theo.

chạy đến lỏng mắt cá mà vẫn kh tài nào đuổi kịp, gã đàn kia như thể gắn bánh xe dưới chân, cứ lao vun vút. thầm nghĩ gã tài thế kh làm vận động viên ền kinh mà lại cướp cạn thế kia.

Khi khoảng cách được rút ngắn, Tuấn Kiệt trổ tài ném ly, mong gì đó tác động cho gã dừng lại. Nhưng mà vì tài năng quá, cái ly nước mới uống một nửa theo tay tung bay trên kh trung rơi ngay vào cái chảo dầu nóng của bà bán bánh chiên.

Thế là, dầu văng tung tóe, nổ như bắp rang khiến bà bán bánh bỏ của chạy l thân, còn gã cướp vừa hay đến đó cũng phát hoảng, tưởng đâu b.o.m mìn, quăng luôn túi xách, nằm bẹp xuống đất, ôm đầu, bịt tai, run như cầy s.

Cuối cùng, vật hồi cố chủ. Hà Mỹ Đình năn nỉ Tuấn Kiệt tha cho tên cướp, đừng mang gã lên đồn cảnh sát, cô còn cho gã tiền mua cơm sau khi biết gã đã m ngày kh ăn, kh uống. Tuấn Kiệt l gi ghi ghi chép chép đưa cho gã.

- Nếu như kh ngại khổ thì ngày mai đến địa chỉ này. sẽ bảo họ nhận vào làm, phụ trộn hồ, khiêng vác. Sau khi bổ sung hồ sơ đầy đủ, c ty sẽ ký hợp đồng lao động với .

- Cảm ơn hai chị, ngày mai sẽ đến. – Gã đáp, mắt đỏ hoe như sắp khóc.

Bà bán bánh chứng kiến mọi việc, cũng cảm động lắm, khuyên bảo tên cướp một hồi quay sang Tuấn Kiệt, bắt đền tiền bánh, tiền dầu, tiền tổn hại tinh thần, sang chấn tâm lý...

- Thế này đủ chưa? - móc ví đưa tiền cho bà , đần mặt hỏi.

- Đủ , đủ . - Bà vừa l vừa xua tay, đuổi như đuổi tà.

thở dài ảo não, nhớ lại cứ mỗi lần hẹn hò cùng Hà Mỹ Đình y như rằng sẽ chuyện. Còn Hà Mỹ Đình tr bộ dạng của thì cười khúc khích. Cô chợt nhớ đến ngày đầu chạm mặt, cũng hao hao bây giờ, ngố ngố ngáo ngáo đến là tội nghiệp.

Cùng lúc này, trong căn nhà ba tầng kín cổng cao tường, liên tục vẳng lên những tiếng than khóc. Suốt từ đêm hôm qua đến giờ, tinh thần Như Ý luôn trong trạng thái bất ổn. Cô cứ ôm đầu, bịt tai, la hét, khóc lóc đủ kiểu. Toàn nói những câu nào là xin lỗi, biết lỗi , xin tha thứ… khiến Chu Hồng chẳng thể nào hiểu nổi. Ăn cũng chẳng chịu ăn, nước cũng kh chịu uống. Lúc nào yên tĩnh thì ngồi thu lu vào vách ra, tỏ vẻ sợ sệt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...