Tình Yêu Phong Vân
Chương 140: Nơi Hài Hước, Chốn Phủ Sầu - 2
Đến chiều, Chu Hồng chịu hết nổi nên gọi cho Vương Nhược, th báo tình trạng hiện tại của Như Ý. Lúc Vương Nhược đến nơi thì Như Ý đang khóc vật vã. Vừa tr th , đột nhiên cô bật dậy, chạy đến ôm chầm l, toàn thân kh ngừng run lên.
- Em sai Vỹ Đình, tha thứ cho em, tha cho em mà.
- Cô như thế này từ khi nào vậy? – Vương Nhược quay sang hỏi Chu Hồng.
- Từ đêm hôm qua, tưởng là cô say nhưng cả ngày nay cứ như vậy.
- L áo khoác cho cô , theo đưa cô đến bệnh viện.
Dứt lời, Vương Nhược bế Như Ý xuống cầu thang. Chu Hồng l chiếc áo khoác trong tủ lật đật chạy theo.
Chiếc xe lao nh vun vút, chẳng m chốc đã tới bệnh viện. Chu Hồng ra, th trước cổng đề biển bệnh viện tâm thần thành phố thì ngạc nhiên.
- Vương phó tổng, lộn kh vậy?
- Kh đâu, triệu chứng của cô thể là bị tâm thần phân liệt.
- Tâm… tâm thần ? - Chu Hồng lắp bắp.
Vị bác sĩ chuyên khoa sau khi khám và hỏi han về các triệu chứng gần đây của Như Ý, tiền sử gia đình cũng như quan sát các chức năng nhận biết của cơ thể thì đưa ra chẩn đoán cô bị rối loạn phân liệt cảm xúc.
Đưa mắt sang Như Ý lúc này đang ngồi im lìm, Vương Nhược kh khỏi xót xa. biết rõ tác động khiến cô thành như bây giờ nhưng chẳng thể nói ra.
- Chúng sẽ kết hợp ều trị thuốc và tâm lý trị liệu. th cô bình tĩnh hơn khi , vậy nên, dành thời gian bên cô nhiều một chút.
- hiểu , cám ơn bác sĩ.
Lúc ra về, Như Ý cứ bám l Vương Nhược kh bu nên đành ngồi ghế sau với cô và đưa chìa khóa cho Chu Hồng lái xe. Ý nghĩ thoáng qua trong đầu Vương Nhược làm tự giận bản thân, cảm th như một tên biến thái. đã nghĩ nhờ cô thế này mới để cho cơ hội kề cận chăm sóc.
Tới nơi, Vương Nhược cẩn thận bế Như Ý vào nhà, vừa đặt cô lên giường thì cô vội vàng níu l tay , đôi mắt như cầu khẩn.
- Đừng mà Vỹ Đình.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Được. kh nhưng em ăn cơm và uống thuốc nhé. - Giọng thoáng chút ngậm ngùi.
- Dạ, dạ. – Như Ý gật đầu liên tục, ngoan ngoãn ngồi dậy.
Vương Nhược bảo Chu Hồng l cơm tự tay đút cho cô. cô thế này, lòng đau như cắt. muốn th bộ dạng cao ngạo, kiêu kỳ, cố chấp kia hơn. Xem ra ở lại đến khi cô tỉnh táo hẳn nên l ện thoại n tin cho Lộ Tinh Văn, bảo rằng tối nay tăng ca và sẽ ngủ tại c ty.
Dòng tin n tới khi Lộ Tinh Văn vừa kết thúc buổi chụp hình. Ông tăng ca mà Phó Tâm Dao thì cứ nằng nặc bắt đưa ăn nên đồng ý luôn. Vì chẳng muốn phóng viên làm phiền nên cả hai vào trong phòng lạnh chứ kh ngồi bên ngoài. Suốt bữa ăn, Phó Tâm Dao chăm sóc hệt như chăm sóc yêu khiến cho cảm giác kh thoải mái chút nào.
- Phó Tâm Dao, ở đây kh ai cả, em đừng diễn nữa. – chau mày, trợn mắt.
- Em kh diễn, em thật lòng muốn quan tâm . – Cô nhí nhảnh đáp lời.
- Con nhóc này, chỉ xem em như em gái thôi, đừng mơ mộng nhiều.
- Vậy em gái quan tâm trai cũng được mà.
Cô cười với tay l chén múc cháo cho . Lộ Tinh Văn nháy mắt làm hiệu bảo cô đưa hũ tiêu xay bên cạnh cho . Phó Tâm Dao nh nhảu cầm l cái hũ bé bé ngửa tay ra, xốc khí thế.
Lộ Tinh Văn cái bàn tay toàn tiêu bột của cô mà ngạc nhiên đến há mồm. Hình ảnh làm nhớ đến truyện Đoremon, đoạn con sư tử xổng chuồng từ trong sở thú ra, bắt Nobita rắc gia vị lên để cho nó thịt.
- Em đang làm gì vậy hả?
- Em… em tưởng đây là hũ tăm, em tưởng kêu em l tăm cho .
thở dài ngao ngán, thầm nghĩ cô nàng này cũng do cái tội l ch mà ra, chi đưa cho thì đâu đến nỗi, chăm sóc tận răng tận nướu làm gì.
- Nếu kh chắc c thì em mở nắp ra xem chứ.
Vừa nói, vừa với tay l hũ tiêu qua bên phía , nhẹ xoay một cái, làm mẫu cho Phó Tâm Dao. bộ mặt ngại ngùng, bí xị của cô, đắc ý đến quên cả đậy nắp lại, cứ thế trút nguyên cái hũ vào chén. Lúc này thì mắt Phó Tâm Dao to hơn mắt ban nãy, miệng cũng rộng hơn nhiều.
- … bị lỡ tay kìa.
- Kh , thích ăn nhiều tiêu vậy đ.
Nói , Lộ Tinh Văn cúi xuống ăn khí thế. ai thấu nỗi cay này của , nào muốn ăn nhiều đâu, vì mới lên giọng giáo huấn Phó Tâm Dao nên chẳng thế nào để mất mặt trai, sò được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.