Tình Yêu Phong Vân
Chương 142: Duyên Tình Trắc Trở - 2
- Mẹ thế nào ạ? – Thủy Nguyệt hỏi nhỏ ngay khi vừa mở cổng.
- Vẫn đang theo dõi. thôi. – Vỹ Đình dịu dàng đáp.
- Xe mới? – Cô buột miệng hỏi tiếp khi tr th chiếc xe lạ.
- Ừ. Hôm nay ra mắt mẹ vợ tương lai mà. Vô em.
Vỹ Đình mở cửa xe l tay che trên đầu cho Thủy Nguyệt chui vào vì sợ cô va trúng cạnh. Chờ cô ngồi ngay ngắn, cúi , âu yếm hôn nhẹ lên vầng trán xinh.
- Em hết sốt .
- Dạ. - Thủy Nguyệt khẽ gật đầu.
Xe dần chuyển bánh hướng về ngoại thành. Dọc hai bên đường, hàng cây đã trút gần hết tán lá vàng. Bản tình ca dịu ngọt từ chiếc máy phát cũng nhẹ nhàng vang lên. Vỹ Đình chốc chốc lại quay sang cô trìu mến.
Khi lên cao tốc, để chế độ tự lái đan tay Thủy Nguyệt, tận hưởng giây phút êm đềm. Cô im lặng đặt tay trong tay , mắt hướng ra ô cửa, ngắm những hàng cây cuộn dần về phía sau.
cuộc chia xa nào mà kh buồn đau. Mơ ước càng lớn, đắng cay càng nhiều. Cô biết nỗi sầu này sẽ theo suốt cả quãng đường về sau. Cứ ngỡ bản thân đã thể quên tất cả để bắt đầu hạnh phúc mới nhưng bây giờ cô biết, nếu như kh là thì trái tim cô chẳng bao giờ mở cửa.
Chỉ còn hai ngày bên nhau nữa thôi, thầm nghĩ cuối tuần sau, lúc đặt chân xuống sân bay thì lẽ đã . Cô mong thể quên hết thù hận và sống thật vui vẻ. Rời xa Thịnh Vũ, mà cô cảm th lỗi nhiều nhất chính là Vương Nhược, đã kỳ vọng vào cô, thế mà giờ lại bỏ ngang xương như vậy.
Cùng lúc này, Vương Nhược cũng vừa giật tỉnh giấc, cảm giác như ai chạm vào chân , vội liếc xuống và ngạc nhiên khi th Như Ý đang dùng b lau vệt m.á.u khô qu vết thương. Theo phản xạ, vội rụt chân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- cứ ngồi yên.
Như Ý nói khẽ, tay vẫn thao tác, cẩn thận bôi thuốc l gạc băng lại cho . Gương mặt th tú kh hề ngước lên, cúi gầm sau m lọn tóc xõa. Qua một đêm, tinh thần cô đã tốt hơn nhiều. Sáng sớm, lúc cô thức giấc đã th Vương Nhược ngủ gật trên ghế, hỏi Chu Hồng mới biết chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Vết thương của Vương Nhược chưa lành hẳn, đáng lẽ kh được cử động mạnh nhưng vì bế cô tới lui nên mới tiếp tục chảy máu.
- Em xin lỗi Vương Nhược, em luôn gây rắc rối cho .
- Đừng nói vậy chứ, chúng ta là bạn mà.
- Chuyện hôm qua em nói…
- Tinh thần em kh tỉnh táo, chỉ nói lung tung thôi.
Lúc này, Như Ý mới ngẩng lên , đôi mắt nhòa nước. Vương Nhược biết từ giờ trở , cô gái kiêu kỳ, cao ngạo mà từng quen đã kh còn nữa . Khi lo lắng bí mật của bản thân bị phát hiện, ta sẽ sống trong sợ hãi suốt cuộc đời. đưa tay vén những sợi tóc bết trên mặt cô, lau dòng nước mắt.
- Như Ý, đừng suy nghĩ nhiều, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.
- Dạ. – Cô khẽ đáp.
- đây, em nhớ ăn đúng bữa và uống thuốc đó.
Dứt lời, Vương Nhược rời khỏi ghế, đỡ Như Ý đứng lên gấp gáp xuống. Cô cũng nh chóng đẩy cửa bước ra ban c, đứng dõi theo chiếc xe khuất dần, nước mắt lại tiếp tục tuôn rơi.
Còn , vừa ra khỏi cổng, mặt đã trở nên đăm chiêu, thẫn thờ lái xe hướng về đoạn đường xa xăm phía trước, ánh mắt chứa đựng bao tâm tư sâu kín, chỉ biết trách con thuyền tình kh trôi về cạnh bên mà cứ mãi chao d.a.o giữa muôn trùng ệp sóng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.