Tình Yêu Phong Vân
Chương 143: Nhà Họ Lâm Náo Loạn - 1
Hôm qua, Lộ Tinh Văn ăn nhiều tiêu quá thành ra cả đêm bị đau dạ dày đến méo mày méo mặt. Sáng nay thì sốt, nằm bẹp trên giường. tr Vương Nhược như nắng hạn tr mưa. Khổ nỗi đang bận lượn lờ trên m nhịp đường, và giờ đã đến ngồi ủ rũ bên s để mà soi bóng. Chờ hết nổi, lập cập l ện thoại gọi cho Vương Nhược.
Diệp Trân vừa giao việc cho các phòng ban xong thì chu ện thoại trên tay đổ dồn. Th gọi là Lộ Tinh Văn, cô hơi chút chần chừ nhưng cuối cùng vẫn chọn bắt máy. Chưa kịp hỏi đã nghe giọng thều thào bên kia.
- ơi, khi nào về vậy? Dạ dày em đau quá, bị sốt nữa…
Nói đến đó thì ện thoại ngắt ngang. Diệp Trân vội vã rời khỏi c ty, lái xe mua thuốc, mua cháo cho nh chóng chạy tới khu Villa.
Cũng may lúc trước Vương Nhược đưa chìa khóa dự phòng của nhà cho cô về l tài liệu giúp, chứ nếu kh thì cô chẳng biết trèo vô ngõ nào.
Bước vào phòng, tr th Lộ Tinh Văn đang nằm bẹp dưới sàn. Mặt nhăn như bà ngoại. Diệp Trân vội tiến lại, đỡ lên giường.
- Em đau thế nào vậy? Sáng giờ ăn uống gì chưa?
- Vẫn chưa.
Cô kê gối cho tựa vào l cháo đút cho ăn. Được đâu lưng hộp thì mắt mới sáng lại. Ban nãy định gọi Vương Nhược nhưng vì đói đến mờ mắt nên gọi nhầm cho cô.
- Để tự ăn. định gọi cho hai nhưng lại nhầm số chị. chị kh nói với mà chạy đến đây? – Lộ Tinh Văn vội vàng cất tiếng.
- Phó tổng kh ở c ty. – Diệp Trân thật thà đáp.
- nói tăng ca mà kh ở c ty ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- À. Là phó tổng việc ra ngoài.
- Thì ra vậy. Chị về . Xin lỗi vì đã làm phiền.
Đưa hộp cháo cho xong, Diệp Trân nh chóng đứng lên, l thuốc trong túi xách đặt lên bàn, dặn dò m câu ra về. Đến cổng, cô ngoái lại một lần nữa, lòng vẫn kh yên tâm, vốn cô định chăm sóc cho tới khi Vương Nhược về nhưng đã mở miệng đuổi khách. Nghĩ tới nghĩ lui, cô l ện thoại n tin báo cho Vương Nhược.
Bản thân Diệp Trân th lạ vì Vương Nhược nói dối Lộ Tinh Văn, hôm qua c ty ai tăng ca tăng ly gì đâu. Chẳng biết đâu từ chiều qua tới giờ mà chẳng th mặt mũi. Thường thì thứ bảy tuần nào cũng làm.
Qua khe hở của bức màn, Lộ Tinh Văn theo cho đến khi chiếc xe khuất hẳn. Những lời ban nãy kh lời muốn nói với cô. Nhưng còn biết làm thế nào đây.
Nói nhớ, nói thương thì cô cảm động kh, nói chị ở lại với em thì cô ở lại kh, sợ cô sẽ như những lần trước, bu lời tuyệt tình khiến trái tim đau thêm mà thôi.
Mặt trời càng lúc càng lên cao, nắng càng thêm gay gắt. Kiến Quốc đưa Tần Vy An đến trang trại nhà thì trời cũng đã xế trưa. Ba mẹ nghe th báo bạn cùng về nên thấp thỏm từ tối hôm qua tới giờ. Vì kh nói nên họ chẳng biết là nam hay nữ.
Kiến Quốc chạy vào cổng nhà mà cứ ngỡ như đang qua cổng từ, hai bà đứng hai bên đưa mắt quét qua xe một lượt. tháo dây an toàn, nhảy xuống, quay quay chùm chìa khóa, chau mày.
- Con chở b.o.m mìn, l.ự.u đ.ạ.n đâu mà ba mẹ soi chiếu dữ thế.
vừa dứt lời thì Tần Vy An bước ra. Lâm Kiến Hào và Trần Tư Dung tr th quen liền ồ lên một tiếng rõ to làm Tần Vy An cũng bối rối, vội cúi đầu.
- Cháu chào cô chú.
- Chào cháu. Nào. Vào nhà . - Trần Tư Dung vừa đáp vừa nắm tay cô dắt vào.
Lâm Kiến Hào quay sang Kiến Quốc, đưa tay vỗ vai , tỏ vẻ hài lòng te te chạy theo vợ. tr theo họ, bật cười, xem ra một sự nhầm lẫn hơi nặng đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.