Tình Yêu Phong Vân
Chương 147: Ngày Cuối Tuần - 1
Sau khi đã vứt nó qua cửa sổ, dém mùng thật kỹ, còn cẩn thận l gối, mền, áo khoác, ba lô chèn vòng qu thì Thủy Nguyệt vẫn kh dám nằm xuống. Ông chủ nhà kh nói là giá thuê đã bao gồm khuyến mãi ngủ cùng chuột bọ và côn trùng, nếu biết thì dẫu cho ngủ nhờ cô cũng chẳng ham, thà nằm trong xe còn hơn.
- dém kỹ lắm , kh con nào vào được đâu, nằm xuống ngủ em. – Vỹ Đình khẩn khoản cất lời.
- Kh đâu, còn m tiếng nữa là sáng , em thức luôn cho an toàn.
Nghe cô nói, kh nhịn được, phì cười, cô gái này cứ làm như m con vật đó sẽ nguy hại đến tính mạng cô vậy.
- bảo vệ em, đừng sợ. - Vỹ Đình ngả xuống, dang tay đón cô.
Tuy Thủy Nguyệt th Vỹ Đình đáng sợ nhưng so với chuột và sâu thì dù cũng đỡ hơn một chút, ít ra là cô chỉ sợ chứ kh gớm như chúng. Nghĩ tới nghĩ lui, thêm phần bản thân cũng mệt, cô nhích lại gần, nằm sát cạnh bên.
Càng về gần sáng trời càng lạnh, trong cơn mơ, Thủy Nguyệt bất giác chui vào lòng Vỹ Đình tìm kiếm chút hơi ấm. Mùi hương thoang thoảng nơi làm cô càng thêm say giấc.
Ánh mặt trời dần ló dạng, làn sương thu tan , lộ ra dải mây trắng bồng bềnh như lụa, trôi lơ lửng trên trời. Khu vườn nho của nhà họ Lâm cũng dần ẩn hiện trong nắng sớm mai, khoe ra một vẻ đẹp ngút ngàn.
Tần Vy An chầm chậm theo chân Kiến Quốc dạo vườn, đã lâu , cô mới được thức dậy với tiếng chim hót nhẹ nhàng và kh khí trong lành thế này. Màn sương sớm vẫn còn ngái ngủ, lảng vảng khắp nơi.
Kiến Quốc say sưa chụp lại những bức ảnh nên thơ, kỳ vỹ của bình minh trên vùng quê, bắt l khoảnh khắc từng tia nắng hồng đầu tiên bừng sáng, len lỏi qua tiết trời đầy sương se lạnh. bộ dạng của , Tần Vy An cũng muốn được chụp cho vài tấm nhưng kh dám mở lời. Đưa tay hứng l giọt sương sắp rơi trên chiếc lá, cô bất giác mỉm cười.
Hạ chiếc máy ảnh xuống, Kiến Quốc đưa Tần Vy An tham quan khắp trang trại, cuối cùng, cả hai dừng lại bên bờ con suối ngắm từng đàn vịt trắng phau phau đang tung tung bơi lội, rỉa cánh, rỉa l. Bức tr yên bình và dung dị làm cô chợt ước ao, nếu thể được cùng thích sinh sống nơi đây thì tốt biết m, nghĩ đến đó, cô thoáng chạnh lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-147-ngay-cuoi-tuan-1.html.]
- Cô th nơi đây thế nào? - Kiến Quốc lên tiếng hỏi.
- thích. Muốn uống rượu thì rượu, muốn uống sữa thì sữa, muốn ăn thịt vịt thì vịt. – Tần Vy An cười đáp.
- , mà ở đây luôn thì khi ngày nào cũng lết vào xưởng l rượu uống cho say mất.
- Ôi trời, kh nếu được phép trồng cần sa thì sẽ lết vào hút cho phê đ chứ?
- thể lắm chứ.
vừa dứt lời thì cả hai đều bật cười sảng khoái. Khi th mặt trời đã lên cao và ánh nắng ấm áp nhuộm vàng cảnh sắc thơ mộng, Kiến Quốc và Tần Vy An liền trở vào nhà, ăn sáng chuẩn bị lên đường quay về thành phố.
Vợ chồng Lâm Kiến Hào và Trần Tư Dung lưu luyến tiễn họ ra tận cổng, dặn dò Kiến Quốc đưa Tần Vy An về nhà chơi nhiều một chút. cũng dạ vâng cho qua chuyện.
Trần Tư Dung dúi cho và Tần Vy An hai bọc trứng to đùng, rau cỏ các thứ, còn định bỏ thêm gà, vịt sống lên cho cả hai làm thịt ăn, rú lên từ chối thì bà mới thôi. Tuy võ vẽ đai này đai nọ nhưng bảo c.ắ.t c.ổ gà là ều kh thể, ai làm thì ăn, còn nữa là mua đồ trong siêu thị đã sơ chế sẵn.
Quang cảnh th bình của vùng quê cứ thế lùi xa dần. Tần Vy An mơ màng tựa cửa, cô thật muốn quay về đây nhiều hơn nữa, kh là một , mà là cùng Kiến Quốc. Chẳng biết từ bao giờ mà khi th ở đâu thì cô sẽ th khung cảnh ở đó thật đẹp, cảm giác như mắc bệnh mê trai.
Khi đồng hồ ểm chín giờ sáng thì xe cũng đến trạm dừng, Kiến Quốc tấp vào để Tần Vy An nghỉ ngơi uống nước, còn đổ xăng. Dù gì thì ngày mai cũng là đầu tuần, lo chạy miết đường dài kh nghỉ sẽ khiến cả hai mệt, vật vờ kh xử lý c việc được tốt.
Cùng lúc này, tại con hẻm dẫn vào khu nhà trọ, Mạc Cách Tùng cũng vừa bước xuống xe, ung dung bước vào. Hôm nay, ăn mặc khá đơn giản để đón và hộ tống hai chị em nhà họ Du chơi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.