Tình Yêu Phong Vân
Chương 146: Thời Khắc Đẹp Trước Phút Phân Kỳ - 2
Ăn xong thì đã tám giờ tối, đường xá lúc này vắng teo, dường như chỉ còn và cô sóng đôi, m căn nhà lác đác hai bên cũng đóng cửa. Khung cảnh này thật khiến con ta nhớ đến thành phố hoa lệ xô bồ kia, nhớ dòng nườm nượp chen nhau, hàng quán rực rỡ ánh đèn và những tòa cao ốc lộng lẫy.
Thủy Nguyệt đan hai tay , ôm chặt l , đầu tựa vào lưng, ngước ánh trăng đêm hạ huyền mỏng lét như lưỡi liềm đang lơ lửng treo trên đọt cây. Đâu đó tiếng côn trùng vẳng lại, tiếng gió lùa lá lao xao tạo nên hơi thở của đêm, thứ th âm thiên nhiên luôn sánh bước cùng dòng thời gian xuôi ngược. Tâm tư cô lênh đênh vô định, thoáng chút bùi ngùi, sống mũi đã cay, mi mắt cũng nhòa.
Vỹ Đình kh biết Thủy Nguyệt đang khóc. Khi cảm nhận vòng tay cô đột ngột siết chặt l , th vui vô cùng, tâm hồn lâng lâng trong niềm hạnh phúc. cũng kh biết đêm nay là đêm cuối cùng cô muốn ở cạnh .
Nửa đêm, đang say ngủ thì Vỹ Đình bị đánh thức bởi tiếng sột soạt. mơ màng mở mắt, th xung qu bốn bề tối đen, cũng kh biết nhà đèn sự cố gì mà cúp ện giữa đêm giữa hôm thế này.
L tay sờ soạng bên cạnh nhưng chẳng th Thủy Nguyệt đâu, liền bật ngồi dậy, lúc này, ện cũng vừa trở lại, qua ánh sáng đỏ nhờ nhờ, th cái mùng bị kéo lên, tuôn ra khỏi chiếu, còn cô đang quỳ sát vách tường.
Khỏi hỏi thì cũng biết vì cô kh th nên kh định hình được hướng, thành ra lộn bên trái sang bên , cứ tưởng bức tường là lối .
- Em à, bên này. – gọi khẽ.
Thủy Nguyệt xấu hổ chẳng đáp lời, nh nh bò ngang nhảy xuống, chạy về phía nhà vệ sinh. Cứ mỗi khi cúp ện là cô chẳng còn biết phương hướng nữa. theo, tủm tỉm cười, xem ra nếu kh kịp ện lại chắc cô nàng sẽ cào đến cùn cả móng tay mất thôi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trở lại giường, tr th Vỹ Đình đã dém mùng lại, cô chui vào, nằm sát vách, mặc cho năm lần bảy lượt kêu nhích ra giữa kẻo bị muỗi cắn.
Vỹ Đình thở dài, xoay nghiêng tấm lưng của cô, đoán rằng cô xấu hổ nên hóa giận . Đang ngắm hồng nhan thì nhác th con gì đen đen bò trên đầu giường xuống. sợ cô giật nên lại gọi nhỏ.
- Em ơi, xích ra đây một chút, chuột kìa…
- Chuột, chuột.
Còn chưa nói hết thì cô đã la toáng lên, nh như một con sóc, phóng vèo qua Vỹ Đình, tìm đường tẩu thoát, da thịt nơi cánh tay bị gót chân cô giẫm , như thể bị ai nhéo, đau ơi là đau. cũng nh chóng chui ra theo, bật ện bật đài sáng trưng.
Thế là hoạt hình Vỹ Đình, Thủy Nguyệt và Jerry bắt đầu, cả hai chị chạy tới chạy lui, cầm chổi, còn chị rút luôn cây sào cọc mùng làm gậy, rượt từ nhà trước xuống nhà sau từ nhà sau lên nhà trước, cứ thế kh biết bao nhiêu vòng.
Cơ mà chẳng ai dám làm chú tý bị thương, chỉ muốn nó trả lại mặt bằng mà thôi. Con chuột chạy thể dục thể thao một hồi cũng đuối nên chui qua khe cửa, chuồn mất, kh diễn nữa. Đôi tình nhân mệt đến rã rời, thất thểu trở vào, cột lại cọc mùng bò lên giường, mạnh ai n ngủ.
Đang yên giấc thì Thủy Nguyệt lại cảm giác cái gì nhột nhột nơi cổ, cô phiền chán đưa tay lên sờ soạng, cảm nhận vật đó tròn tròn hệt như cúc áo, cô liền ngồi dậy, xòe tay ra xem, lúc này mới phát hiện nó chính là một con cuốn chiếu, cô sợ quá, khóc thét lên.
Nghe tiếng la của cô, Vỹ Đình vội vàng mở mắt, con cuốn chiếu theo tay cô bay thẳng ra phía sau và đáp xuống ngay trên mặt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.