Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 155: Tình Hóa Hư Tàn - 1

Chương trước Chương sau

Chiếc xe hơi bóng loáng nh chóng tiến vào bãi đỗ. Vỹ Đình tháo dây an toàn bước ra, thẳng đến phòng biên tập. Ban nãy, vừa xuống sân bay đã gọi cho Thủy Nguyệt cả hơn mười cuộc nhưng kh liên lạc được với cô.

khắp một lượt vẫn kh th hình bóng thương, bất giác trong lòng xuất hiện một linh tính chẳng lành. Đang định trở xuống thì tiếng của Tuấn Kiệt vang lên sau lưng.

- Chào sếp, về ạ.

- Ừ, mới vừa. À, hôm nay vị hôn thê của kh làm ?

- Ban nãy em th vào phòng ạ, kh biết đã xuống…

Tuấn Kiệt còn chưa nói hết thì Vỹ Đình đã gấp rút chạy về hướng thang máy. trơ mắt theo, đoán rằng vị chủ tịch chắc nhớ phu nhân tương lai đến phát ên mới cái biểu cảm thế này. Đột nhiên th nhớ Hà Mỹ Đình quá, liền lẻn lên sân thượng gọi ện cho cô.

cánh cửa chỉ khép hờ chứ kh khóa, Vỹ Đình vội vàng lao vào, hoang mang khi th phòng nghỉ trống trơn, trong nhà vệ sinh cũng kh ai. Quay trở ra, sụp đổ hoàn toàn khi đập vào mắt là chiếc hộp đựng nhẫn kim cương và chìa khóa đang nằm trên bàn.

Hơi thở Vỹ Đình trở nên nặng nề và khó khăn, nỗi lo sợ bủa vây l , trái tim như bị bàn tay vô hình bóp nghẹn. Đoán chừng chỉ mới rời , nh chóng lái xe đuổi theo. Thâm tâm kh bao giờ cho phép chuyện cũ lặp lại một lần nào nữa, đã chịu quá nhiều đau đớn và thương tổn , kh biết đã làm gì phật ý cô mà cô nỡ lòng tuyệt tình như vậy.

Cùng lúc này, trên dãy ghế chờ tại trạm xe buýt, Thủy Nguyệt vẫn đang thẫn thờ vào khoảng kh chờ đợi. Bỗng tiếng chu ện thoại bỗng đổ dồn kéo cô ra khỏi mớ bòng bong suy nghĩ, vội mở túi xách, cho tay vào lục lọi.

- chưa? – Giọng Phương Giao Tình cất lên bên kia đầu máy.

- đang trên đường về nhà, thu xếp xong cả , nhấc va li lên là thôi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Ok, nấu m món thích đ, chắc kịp giờ cơm trưa nhỉ?

- Ừ, chắc là kịp.

Vừa bỏ ện thoại trở vào túi xách thì th âm như tiếng vọng từ đáy địa ngục lạnh lẽo vang lên làm cho Thủy Nguyệt sợ đến x mày x mặt.

- Đi? Em định đâu vậy? Em… dám bỏ rơi ? - Vỹ Đình đưa chiếc nhẫn lên, trừng mắt cô.

- … làm lại ở đây?

- Em thất vọng lắm kh? Thủy Nguyệt, tại vậy? Tại vậy? làm gì lỗi với em, hả?

Tiếng hét lớn của Vỹ Đình khiến những bộ ngang qua hốt hoảng, vội vội vàng vàng chạy lẹ, mắt lấm lét cô gái đứng đối diện đang thụt lùi từng bước.

Thủy Nguyệt th bản thân dường như chẳng còn sức lực nữa, đôi chân kh nhấc lên được, chẳng nói thứ hai tuần sau mới về ư, làm thế nào mà lại xuất hiện ngay lúc này kia chứ.

Năm xưa, khi cô rời , tuy cố gắng tìm mọi lời lẽ, hành động níu kéo nhưng kh bộ dạng thế này, Văn Phong mà cô biết thực sự đã thay đổi , bây giờ khác nào ác ma đâu chứ, ánh mắt như muốn thiêu rụi cô, đem cô xuống mười tám tầng địa ngục.

Vừa l lại bình tĩnh, chưa kịp chạy thì Thủy Nguyệt đã bị Vỹ Đình tóm l. lôi cô đến chiếc xe, mở cửa sau, xô cả cô ngã nhào vào trong. Mọi việc diễn ra quá nh làm cô choáng váng, mới lồm cồm bò dậy thì xe đã chuyển bánh, lao vun vút trên đường.

Trong đầu cô bắt đầu hiện ra những suy nghĩ rùng rợn, lo lắng khi nào vì kế hoạch bất thành mà đ.â.m ra tức giận đem thủ tiêu để trả thù luôn chăng. Xe chạy với tốc độ chóng mặt, lạng lách đủ kiểu khiến cô chẳng mở miệng mà kêu gào được gì, hai mắt cứ chòng chọc phía trước xem va vào đâu kh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...