Tình Yêu Phong Vân
Chương 156: Tình Hóa Hư Tàn - 2
Pha tg gấp làm cả cô bổ nhào, đầu đập vào ghế, đau ê ẩm. Vỹ Đình hùng hổ bước xuống, mở cửa tóm l cô, kéo trượt vào trong. Nhận ra đây là khu nhà hàng khách sạn cao cấp hôm cầu hôn , cô hoảng loạn dùng bàn tay còn lại cào cấu tay với hy vọng đau mà bu lơi cho cơ hội bỏ chạy.
- đưa đến đây làm gì? Mau bu ra. – Cô vừa khóc vừa la.
Vỹ Đình dường như chẳng còn biết đau đớn gì nữa, Thủy Nguyệt càng giãy giụa thì càng nắm chặt. Cô cảm giác như bàn tay cô sắp lìa khỏi cổ tay luôn .
- Cứu với, bắt c.
Chẳng biết làm , Thủy Nguyệt bèn hô hoán lên, hy vọng giúp . Nhưng cô đã nhầm, vốn dĩ chẳng ai rảnh hơi mà chọc vào hổ cả, trừ khi là hết muốn sống ở cái thành phố hoa lệ này.
Nữ lễ tân vừa th Vỹ Đình đến thì cúi chào lễ phép nh chóng đưa thẻ phòng tổng thống cho . Thủy Nguyệt vươn tay bấu vào cạnh bàn, đỏ mặt tía tai, cố sức bám trụ. Chưa được bao lâu, toàn thân cô đã bị nhấc bổng lên, vác trên vai, tiến thẳng đến thang máy.
Thủy Nguyệt cảm giác não đang lỏng ra, cái kiểu chúc đầu xuống này thật khiến cô khó chịu, cứ choáng váng, chưng vưng.
Cửa phòng hé mở, cả cô bị Vỹ Đình ném thẳng xuống giường. Tiếng đóng cửa đánh sầm làm cô tỉnh táo lại, vội vàng bò dậy. Vỹ Đình cũng lao nh tới, áp sát cô, giọng mang đầy nỗi tức giận và mất mát.
- Trả lời , vì em lại âm thầm muốn rời ?
- Đừng đóng kịch nữa. biết là ai , Văn Phong.
Nghe Thủy Nguyệt nói xong, Vỹ Đình hơi chút khựng lại. Đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ sau lớp sương mù. Hóa ra, đây chính là lý do cô muốn chạy trốn khỏi ư.
- Vậy thì đã ? Em đừng quên là em tự nguyện đồng ý kết hôn với .
- Là lừa , Văn Phong, sẽ kh bao giờ để cơ hội trả thù đâu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Trả thù? Em đang nói gì vậy?
- hận , kh ?
- Kh , yêu em mà, Tiểu Nguyệt, …
- Nhưng kh yêu . - Cô hét lên, cắt ngang lời nói.
- Được thôi, tên Văn Phong đó kh biết cách làm cho em yêu nhưng bây giờ là Vỹ Đình, biết.
Dứt lời, Vỹ Đình lùi lại, rời khỏi giường, đôi mắt rực lên tia lửa giận. chậm rãi cởi bỏ tây trang, tháo cà vạt trên cổ xuống. Thủy Nguyệt trơ mắt ra , cho đến khi th chiếc áo sơ mi đen vuột khỏi thì cô mới phát hiện ra ý đồ của vị hôn phu, cô hốt hoảng nhảy xuống sàn, vụt chạy .
Tay vừa chạm cửa đã bị tóm l lôi ngược trở vào. Một lần nữa, cô bị ném lên chiếc giường được chế tác từ những vật phẩm xa xỉ theo phong cách quý tộc. Điện phút chốc vụt tắt, chỉ còn lại thứ ánh sáng mờ ảo phát ra từ hai cây đèn bàn.
Tiếng rơi của chiếc thắt lưng xuống sàn làm Thủy Nguyệt nghe lạnh cả , cô cố gắng thoát thân nhưng bị Vỹ Đình nh chóng bắt được. Vòng tay lạnh lẽo rắn chắc khóa chặt cô trên giường, khóe môi vì giận dữ mà cong lên.
- Bu ra, xin đừng làm vậy, xin đừng đối xử với như vậy. – Cô khóc nức nở, van lơn.
- Tiểu Nguyệt của , đừng sợ, qua hôm nay em chắc c sẽ yêu thôi.
Dứt lời, Vỹ Đình cúi xuống, cắn mạnh vào chiếc cổ trắng ngần, Thủy Nguyệt đau đớn hét lên, mười ngón tay cô bị đan chặt, chẳng còn gì để mà phản kháng. Tiếng nấc của cô tắt nghẹn trong những nụ hôn cuồng nhiệt của .
cô khóc, xót nhưng càng xót xa cho bản thân hơn. Cuộc tình này, hạnh phúc trong m tháng ngắn ngủi là đã vay mượn từ dung nhan của Vỹ Đình mà được, khi biết sự thật thì cô kh chút thương tình mà vứt thẳng như vậy .
Vào giây phút này, bao nhiêu hận thù, nhớ nhung, yêu thương, mê đắm, tức giận, đem trút hết lên cô. Trong căn phòng hội tụ những tinh hoa và sang trọng bậc nhất chỉ còn lại tiếng khóc thảm thương của con gái và tiếng thở hỗn loạn của đàn .
Chưa có bình luận nào cho chương này.