Tình Yêu Phong Vân
Chương 163: Lời Qua Tiếng Lại - 1
Vì biết Tuấn Kiệt đang chuẩn bị dưới phòng họp nên Kiến Quốc lân la mò xuống. tìm cách gỡ bỏ thắc mắc trong lòng, nếu kh thì chẳng thể nào mà tập trung vào c việc được.
M hôm liền ở đám tang, Kiến Quốc tr đến sắp rớt hai con mắt ra ngoài mà chẳng th bóng dáng Thủy Nguyệt đến viếng. Sáng nay, lò dò đến nhà cô thì cửa khóa then cài, gọi ện thì ò í e. muốn hỏi Vỹ Đình nhưng vì mới tang gia bối rối xong nên nhắm vào tên trợ lý thân cận của .
Tuấn Kiệt đang cân chỉnh lại micro trên bục phát biểu thì tr th Kiến Quốc xuất hiện, mở to mắt , giọng ngạc nhiên.
- Lâm phó tổng, còn hơn một tiếng mới đến giờ họp mà?
- biết chứ. À, hỏi này, biên tập Đỗ và sếp xảy ra chuyện gì vậy?
- kh biết đâu.
- Chi nhánh ở nước Y hình như vừa thiếu mất một chủ quản, cần tiến cử kh? - Kiến Quốc cười cười, nheo mắt Tuấn Kiệt.
Đường cùng, Tuấn Kiệt đành đem hết những gì biết nói cho Kiến Quốc nghe. Từ chuyện Vỹ Đình bảo đến nhà Thủy Nguyệt tìm cô, cả việc ều tra được cô đã âm thầm rời kh chút dấu vết và Vỹ Đình cũng kêu rằng kh cần tìm cô nữa, thì cho luôn.
Theo đà, kể nốt chuyện hàng xóm láng giềng nhiều chuyện cho hay là họ th Vỹ Đình bạo hành, lôi kéo Thủy Nguyệt, đến khi vào nhà thì hình như đánh nhau vì họ nghe Vỹ Đình nói gì mà cho c.h.ế.t kh toàn thây, nghe cô khóc to lắm…
vừa dứt lời, mặt Kiến Quốc đổi màu liên tục như tắc kè, đang trắng hồng chuyển sang đen từ đen sang đỏ, đến lúc trắng lại thì hầm hầm quay . Tuấn Kiệt tá hỏa chạy theo tóm tay Kiến Quốc, hấp tấp thế nào mà bị gập chân té quỳ, hai đầu gối đập mạnh xuống sàn nhà, đau đến th ngàn nhấp nhánh.
- Lâm phó tổng, đừng nói với sếp là mách nhé, cứ hỏi như vô tình thôi.
- Kh. - Kiến Quốc lạnh lùng đáp, bực tên sếp và bực lây lan sang cả tên trợ lý.
- Trời ơi, thế này lỡ sếp la thì biết làm ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- la thì cứ làm lơ , đừng làm tài nữa.
- Hả, là ?
Tuấn Kiệt ngu ngốc theo cái bóng dáng cao lớn trong bộ tây trang hàng hiệu đang bừng bừng lửa giận tiến ra ngoài. Phần vì đau, phần vì sợ, run rẩy bấu víu vào bục phát biểu để đứng lên, chẳng ngờ cái bục mới bị lỗi, kê cứ cập kênh nên đ.â.m ra còn run hơn cả .
B giờ, lại thầm cảm ơn Kiến Quốc, nhỡ may lát nữa lão già nào mon men lên ý kiến ý cò chúc cù cù, vỡ đầu mẻ trán thì chắc bán thân cho vợ để đền.
Cùng lúc này, trước cửa phòng chủ tịch, Vương Nhược đứng tần ngần hồi lâu. Lát sau, đưa tay gõ hai tiếng bước vào, Vỹ Đình kh ngước lên , cứ cúi đầu, tay liên tục hý hoáy trên gi.
- tìm em việc gì vậy?
- chuyện muốn nhờ em.
Vỹ Đình khựng lại một quãng, là th minh, vốn dĩ đã nhận ra tình cảm của Vương Nhược đối với Như Ý từ lâu, nếu đem so với tình yêu của dành cho Thủy Nguyệt chắc cũng chẳng thua kém m. Chưa cần Vương Nhược chưa mở lời thì Vỹ Đình cũng biết họ sắp nói ều gì .
- Là chuyện của Hoàng Hải?
- . Các bất động sản nếu đem bán đấu giá thì sẽ bị ép, muốn em giúp bỏ vốn cùng thu mua lại tất cả nhưng cứ l d nghĩa của Thịnh Vũ, đừng cho ai biết là tham gia.
- Vương Nhược à…
- Coi như xin em, Vỹ Đình, nếu kh làm gì, Như Ý sẽ mất tất cả.
- đã mở lời đương nhiên em giúp .
- Cảm ơn em.
Chưa có bình luận nào cho chương này.