Tình Yêu Phong Vân
Chương 164: Lời Qua Tiếng Lại - 2
Chờ đến khi cánh cửa đóng lại, Vỹ Đình mới bu cây viết trên tay, tựa hẳn ra sau ghế, ngửa mặt lên trần nhà. biết uốn mua lại tất cả bất động sản đứng tên Hoàng Hải sẽ cần một số tiền kh nhỏ. Đang suy nghĩ tới lui thì nghe tiếng mở cửa, Kiến Quốc xuất hiện, bước vội đến, đập tay cái rầm xuống mặt bàn.
- Xảy ra chuyện gì? Cô đâu ? nói thì thôi là ý gì hả?
- Ý trên mặt chữ. - Vỹ Đình lạnh lùng đáp.
- Cái tên này.
Kiến Quốc tóm l cổ áo Vỹ Đình, lôi đứng dậy, tay nắm lại thành đấm, cứ nhăm nhe một hồi, thật muốn nện cho cái tên đẹp trai nhân tạo này một trận nên thân nhưng lại sợ sau khi ra tay thì Vỹ Đình sẽ khắc xuất, khắc xuất mà rụng que rụng cọng hết mất thôi.
- tức giận gì chứ? Là cô ta đã bỏ rơi . - Vỹ Đình nắm tay , giựt ra.
- định nói với là bị hại ? Tên khốn, nếu biết trước ngày này, tuyệt đối kh nhường cô cho . thật hối hận quá.
gào lên, vơ luôn mớ gi tờ trên bàn vứt xuống. Đang thở hồng hộc thì Vỹ Đình mặt dày giao cho chuẩn bị hồ sơ các thứ và đàm phán với Mạc Cách Tùng để thế chấp bất động sản của Thịnh Vũ vào ngân hàng LEbank nhằm l tiền thu mua lại bất động sản của Hoàng Hải khiến tức đến muốn lộn ruột, quát lớn.
- Hóa ra là vì trà x trà đỏ à? Muốn thì tự làm , kh thì giao cho tên Vương Nhược , kh thích làm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói xong, Kiến Quốc quay một trăm tám mươi độ, hùng dũng bước ra. Vỹ Đình cũng lồng lộn lên, vừa khuất bóng, lùa hết hồ sơ hồ cháo xuống sàn, đ.ấ.m bàn, đá ghế. Cơn giận dữ lên đến đỉnh ểm, mở cửa chạy ra ngoài ban c hứng tuyết cho đầu hạ hỏa bớt.
Qua hồi lâu, cảm giác toàn thân đau nhức đến muốn quỵ ngã, Vỹ Đình mới run rẩy bò vào trong, bàn tay lập cập sờ soạng ngăn bàn tìm thuốc giảm đau. Giây phút này hận Thủy Nguyệt đến tím cả tim, thầm nghĩ nếu gặp lại sẽ hành hạ cô cho ra xương mới thôi.
Tuấn Kiệt vừa đến liền vội vàng phóng vào xem thử, th Vỹ Đình nằm dài trên ghế, mắt nhắm nghiền, xung qu là gi tờ vương vãi, lộn xộn. Ngay lập tức, lại hóa Tấm và lượm, lặt, lựa, sắp xếp…
Về tới phòng, Kiến Quốc thả nằm phịch xuống ghế sô pha trước con mắt ngơ ngác của Tần Vy An. chòng chọc lên trần nhà, chậm rãi cất tiếng.
- Cô xin chủ tịch LEbank cho cái hẹn nhé, chuẩn bị hồ sơ của toàn bộ bất động sản phía nam để đàm phán với họ.
- Vâng. muốn uống chút gì kh?
- Cà phê .
Tần Vy An lặng lẽ đứng lên, nh chóng bước ra ngoài. Lát sau, cô mang ly cà phê vào thì th đưa tay bóp trán, đôi mắt nhíu lại như thể đang đau đầu. Cô thở dài, chẳng nói chẳng rằng, quay l thuốc.
Liếc mắt khoảng trời xám trắng qua ô cửa kính, Kiến Quốc thở dài ảo não. Bên ngoài, tuyết rơi mỗi lúc một nhiều, bóng hình cô gái mang chiếc áo b ấm áp với nụ cười vô tư trên môi thoắt ẩn thoắt hiện. nhớ lại từng câu dặn dò và biểu cảm trên mặt cô m hôm trước, thầm trách bản thân nhu nhược, lẽ ra nên theo tiếng trái tim mách bảo mà quan tâm hỏi han cô thì đâu hối tiếc thế này.
- Nguyệt nhi, em đang ở đâu vậy? thể âm thầm biến mất như thế? Chúng ta kh là bạn của nhau em?
Chưa có bình luận nào cho chương này.