Tình Yêu Phong Vân
Chương 167: Mượn Rượu Giải Sầu - 1
Từ sáng hôm qua, Vương Nhược đã kh ở c ty nên Diệp Trân thay xử lý các c việc. Nhận th kịch bản phim mới chỗ bất ổn, cô liền nhấn số gọi xuống phòng biên tập tìm Hạ Hạ.
- Biên tập Du, cô lên phòng phó tổng một lát nhé.
- Trợ lý Diệp ạ, biên tập Du hôm nay kh làm, cô rời c ty từ sáng hôm qua. Sáng giờ tụi em cũng kh liên lạc được với cô . – Nhân viên biên tập nữ mới tuyển vào nhấc máy, đáp.
- Vậy ? Được .
Đặt ện thoại bàn xuống, Diệp Trân l di động gọi cho Vương Nhược, báo cáo về tình hình của kịch bản và cả việc c ty kh thể liên lạc với Hạ Hạ thì được cho biết em gái Hạ Hạ mới qua đời và bảo cô th báo xuống phòng c đoàn c ty chuẩn bị đến viếng cô bé.
Đang định liên lạc với Lưu Niệm Từ thì Steven xuất hiện. Theo như lời nói, c ty tổng bên nước Y đã quyết định mở rộng thêm mô hình du lịch sinh thái ra ba tỉnh thành nữa, trong đó tỉnh Q, chính là quê hương của Diệp Trân, vị trí được chọn cách ngôi làng nơi cô sinh ra cũng kh xa lắm.
Diệp Trân mừng đến xúc động nghẹn ngào, liên tục cúi đầu cám ơn . Th đã gần tới giờ cơm trưa nên Steven ngỏ ý mời cô dùng bữa với và cô cũng vui vẻ đồng ý, cùng rời khỏi c ty.
Thang máy đến tầng năm thì dừng lại, cặp đôi Lộ Tinh Văn và Phó Tâm Dao đang đứng bên ngoài chờ đợi, nhác th Diệp Trân sóng đôi cùng Steven, Lộ Tinh Văn vội nắm tay Phó Tâm Dao bước vào.
Kh khí bên trong ngột ngạt vô cùng, Diệp Trân chỉ mong cho mau tới nơi. Cứ xuống một tầng thì đón thêm m nữa, riết đầy nhốc. Chen chúc một hồi, Diệp Trân bị lấn, bật ngửa ra sau, xém chút va vào buồng thang, may Lộ Tinh Văn đưa tay đỡ kịp.
Cảm nhận bàn tay đang chêm phía sau đầu , cô ngước tr lên, thế nhưng ánh mắt mênh m.ô.n.g lại sang phía khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-167-muon-ruou-giai-sau-1.html.]
Đến tầng trệt, mọi tản các hướng. Lộ Tinh Văn kéo Phó Tâm Dao bước nh ra cửa chính. Diệp Trân th tim như nhói lên, thầm nghĩ bản thân bu bỏ thôi, kh nên tr đợi gì nữa. Cô biết và Phó Tâm Dao là th mai trúc mã, từng lớn lên bên nhau, còn nữa là cô bé trẻ trung, xinh đẹp hơn cô nhiều.
Khi cảnh quay buổi chiều vừa kết thúc, Lộ Tinh Văn vội vã rời khỏi phim trường để về chuẩn bị cho show diễn vào buổi tối. Phó Tâm Dao theo dáng , mặt buồn th rõ. Ánh mắt si tình, cái ôm ấm áp và nụ hôn nồng nàn của ở các phân cảnh khiến trái tim cô càng thêm lún lầy vào vũng tình tuyệt vọng.
- Em uống cho đỡ lạnh.
Lý Thu Hiệu bước đến, đặt vào tay Phó Tâm Dao một tách socola nóng ngồi xuống bên cạnh. Gương mặt baby, nụ cười ấm áp của luôn là ểm thu hút khiến các tạp chí săn đón, mời mọc chụp ảnh quảng cáo cho thời trang mùa đ.
- Cám ơn . – Phó Tâm Dao khẽ nói.
- Lát nữa đưa em về nhé.
- Kh cần đâu, em taxi được , tránh báo chí đưa tin này nọ.
Lý Thu Hiệu cười nhẹ, khẽ gật đầu. M ngày nay th cô toàn ké xe của Lộ Tinh Văn, cứ tưởng thiên vương kia về sớm thì sẽ cơ hội đưa đón đẹp nhưng xem ra kh được .
Chẳng biết từ lúc nào mà hình ảnh cô cứ lởn vởn trong tâm trí . Lần đầu gặp cô là ở phòng tập vũ đạo, khi đó cô chỉ vừa mới đến Thịnh Vũ, cứ lẽo đẽo bám theo xem Lộ Tinh Văn nhảy nhót. Vì muốn cô thường xuyên nên cứ c me, ngày nào mà Lộ Tinh Văn lịch tập thì mò đến vờ như thăm nom chị nhưng thực chất là để ngắm trong mộng.
Một ngày làm việc dài đằng đẵng kết thúc trong mệt mỏi cho cả nhân viên lẫn các sếp lớn của Thịnh Vũ vì lượng c việc những tháng cuối năm quá nhiều. Ra khỏi c ty, Vỹ Đình chầm chậm lái xe dọc theo con đường một màu trắng xóa, băng giá phủ kín các nhành cây, lác đác vài cặp tình nhân nắm tay bước dưới những b hoa tuyết lả tả thi nhau rơi xuống mà nghe lòng buốt lạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.