Tình Yêu Phong Vân
Chương 168: Mượn Rượu Giải Sầu - 2
Dừng lại trước đoàn đang tiến vào nhà thờ, mơ hồ tr th bóng dáng thân thương, vội kéo cửa kính xuống xem cho rõ nhưng thất vọng liền ngay sau đó vì cô gái kh là Tiểu Nguyệt của . Tiếng chu chiều đ u buồn vọng vang, từng cơn gió vô tình khều vào nỗi nhớ, cảm nhận trái tim như vụn vỡ.
Cô ra để lại trong cả một trời bão tố, đời như bị bao phủ bởi màu tang trắng, làn mưa kia thể xóa nhòa tất cả vạn vật trước mắt nhưng chẳng thể nào làm phôi phai hình bóng cô, chỉ càng làm nhớ thương, oán hờn thêm mà thôi.
Đang thẩn thơ thì tiếng chu ện thoại vang lên kéo ra khỏi miền ký ức hỗn độn, bên kia, giọng Kiến Quốc kh nh kh chậm.
- gặp chủ tịch LEbank , họ nói sẽ can thiệp để các ngân hàng rút đơn kiện, đợi chúng ta thu mua lại Hoàng Hải bên đó trả nợ cho họ sau cũng được.
- Ừ, cứ làm vậy .
- đang ở đâu?
- Gần tới nhà, tối nay buổi tiệc.
- Vậy à? Được , cúp đây.
Quẳng chiếc ện thoại qua một bên, Kiến Quốc lái xe về tắm gội, thay đồ thẳng đến quán bar. chẳng giống với Vỹ Đình, dù buồn cách m thì ở nhà cũng sẽ uống kh vô, hôm nay muốn nhâm nhi vài ly cocktail Short drink.
Muốn là muốn vậy nhưng lời dặn của Thủy Nguyệt cứ vang lên bên tai, thế là quyết định chỉ uống một ly thôi, cứ nhấm nháp từng chút như kiểu như sợ hết. Gã batender một hồi quay sang tiếp tục pha chế cho những khác.
- Tiểu nhị, một chai nữa nào?
Nghe tiếng nói quen tai, Kiến Quốc vội quay sang . há mồm khi th tình tin đồn của Lộ Tinh Văn đang ngúc ngắc trên chiếc ghế, tóc tai bù xù đến là thảm hại.
- Phó tiểu thư, cô vừa nổi tiếng đã sa đọa ? – tiến tới, bu lời chọc ghẹo.
- Ô, xem nào, là Lâm phó tổng à, sa đọa thì liên quan gì tới hả? M chức như thích ra uy với nghệ sĩ quá nhỉ?
- Này, Phó Tâm Dao, cô nói chức là nghĩa gì hả?
- Là chức đó, mua bằng hả? Thế mà cũng kh hiểu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói , cô bưng luôn chai rượu lên, nốc một hơi cạn tàu ráo máng, hai con mắt của Kiến Quốc biến thành hai con ốc nhồi, xem ra đô này là đô bất tử , cứ m cái chai kh xếp một hàng ngang trước thẳng thì biết.
- Uống ít thôi, cô định về bằng nến Babylon đ à?
- Lâm phó tổng, muốn gặp Tinh Văn. – Phó Tâm Dao đột nhiên chồm sang, khóc thút thít.
- Gặp nhau suốt ngày trên trường quay chưa chán ?
Cô nàng lắc đầu, nước mắt liên tục trào ra. Kiến Quốc nhót ruột, l ện thoại gọi cho Lộ Tinh Văn, giả vờ rủ đến uống cùng . Là một kẻ đứng sau tình yêu nên hiểu nỗi lòng của Phó Tâm Dao.
Nhận được cuộc gọi của Kiến Quốc ngay khi vừa xuống sân khấu nên Lộ Tinh Văn vội vàng chạy đến địa chỉ mà đàn nói, cũng đang muốn uống rượu bên ngoài nhưng lại sợ Vương Nhược nhăn nhó, giờ Kiến Quốc mở lời nên sáp vào luôn, gì đổ thừa là cấp trên rủ, kh thì hóa ra thành kh tôn trọng.
Tội nghiệp cho , vừa nhào tới, chưa uống được giọt nào đã bị Kiến Quốc giao cho nhiệm vụ mang Phó Tâm Dao về nhà. Th bộ dạng kh phục của , Kiến Quốc nhếch miệng.
- ? cần gọi rượu bỏ bịch mang theo kh?
- nghĩ thèm uống mà chạy tới đây à? Thiệt tình.
trừng mắt một cái bế thốc Phó Tâm Dao vào xe. Trong cơn say, cô liên tục gọi tên . Lộ Tinh Văn l dây an toàn buộc cô sát vào ghế phụ, xong, nhấn một ga, chạy thẳng, sợ bỏ cô ra ghế sau lại nhào tới nhào lui, u đầu mẻ trán.
Đến nơi, vừa đỡ Phó Tâm Dao nằm xuống giường thì cô với tay kéo ngã theo, vùi đầu vào n.g.ự.c nói lời yêu thương. nhẹ nhàng đẩy cô ra, cất giọng trầm trầm.
- Em say , mau nghỉ , về đây.
- , em còn ều gì chưa tốt? nói , em sẽ sửa.
- Tâm Dao, mọi ều em đều tốt, chỉ là… kh thể dành tình cảm cho em, yêu khác .
Phó Tâm Dao bật khóc nức nở theo bóng hình đàn dần khuất. Lộ Tinh Văn khóa cửa xong, thảy ngược chìa khóa vào sân. Đêm nay, tuyết rơi nhiều quá, lạnh run cả , trong vô thức, lái xe chạy đến nhà Diệp Trân.
Căn nhà trắng tiệp trong màu của tuyết, ánh ện trên ô cửa tầng một qua lớp màn che phát ra ánh sáng vàng mờ. Lộ Tinh Văn lặng lên đó hồi lâu quay xe trở về. Bản nhạc tình buồn thê thiết dập dìu vang lên suốt quãng đường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.