Tình Yêu Phong Vân
Chương 173: Tuyết Mãi Không Tan - 1
Trở về từ buổi tiệc, Lục Ngạn cứ ngắm nghía, ve vuốt mãi món quà Lưu Niệm Từ tặng. Lúc lôi cổ ra khỏi quán karaoke thì cô phát hiện kh mang khăn choàng nên tiện tay mở luôn hộp quà, l khăn quấn lên cho .
thầm cảm ơn bộ phim lần này đã se duyên cho được gặp Lưu Niệm Từ. Chợt nhớ đây cũng là dự án cuối cùng do Thủy Nguyệt biên tập, thở dài tiếc nuối, cô gái đáng mến cứ thế kh từ mà biệt, cũng chẳng biết giữa cô và chủ tịch Thịnh Vũ xảy ra chuyện gì để tan vỡ nh chóng như vậy.
Mãi đến tận khuya, mới bò lên giường nhưng quyết định kh tháo chiếc khăn ra, cứ để vậy mà ngủ mặc dù cổ hơi chút khó chịu.
Bóng đêm vốn đã mang một nỗi buồn sẵn, thêm cơn mưa tuyết tô ểm lại càng sầu thảm hơn. Dưới ánh đèn cao áp hắt ánh sáng yếu ớt xuyên qua màn mưa tuyết đang lất phất bay, Mạc Cách Tùng cúi gầm mặt, tựa lưng vào xe chờ đợi, mặc cho những b hoa lạnh buốt, trắng xóa phủ đầy trên đầu.
Sau khi đưa Thi Hân đến nghĩa trang an táng, ra nước ngoài c tác, vừa xuống sân bay nước bạn thì nhận được tin n nói lời chia tay từ Hạ Hạ, suốt m ngày liền, gọi liên tục nhưng cô kh nghe máy, n tin chẳng th cô trả lời. Trời đ lạnh mà ruột gan nóng như lửa đốt.
Kết thúc đàm phán, phóng vèo về luôn, đến Thịnh Vũ chực sẵn thì được biết cô đã tan làm từ sớm, cuối cùng, chạy tới hẻm nhà trọ ngóng từ chiều liêu đến tối mịt mờ mà cô vẫn chưa xuất hiện.
Đến tận mười giờ đêm, Mạc Cách Tùng mới th bóng dáng xiêu xiêu vẹo vẹo của Hạ Hạ bước xuống từ taxi, miệng nghêu ngao hát gì chẳng rõ. Bước được m bước thì cô bị trật chân, té lăn ra nền tuyết trắng, xong, chẳng buồn đứng dậy mà cứ ngồi chòng chọc lên trời. mím chặt môi, tiến lại, vươn tay về phía cô.
- Du Thi Hạ, đưa tay cho .
- Chúng ta kết thúc . bị mù chữ ?
Mạc Cách Tùng làm như bị ếc, cứ tóm l Hạ Hạ kéo đứng lên. Cô vùng vằng thoát khỏi vòng tay , chới với suýt chút thì ngã.
- bảo vệ cho cô ta, nói kh biết hung thủ, Mạc Cách Tùng, hận , nếu kh vì , em gái đã kh chết.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hạ Hạ hét đến khản cả giọng. Giọt nước sắp rơi xuống bị kìm nén lại vỡ tan, tràn đầy qua đôi mắt. Cô quay lưng, tập tễnh lê bước về phía khu nhà trọ. Mạc Cách Tùng cố chạy theo kéo tay m lần đều bị cô xô đẩy, chửi như con kh đẻ.
Cuộc đời từ thuở nứt mắt ra chưa từng bị ai chửi xối xả thế này, cảm giác bản thân bây giờ tựa cặn bã dưới cống móc lên. Vừa đau lòng, vừa hận bản thân, vừa chẳng biết làm cho yêu nguôi ngoai cơn giận, tóm l tay Hạ Hạ kéo về phía chiếc ô tô, mở cửa, l ra một con d.a.o sắc lẹm đưa cho cô, hướng lưỡi d.a.o chĩa thẳng vào tim .
- Em đừng hành hạ như vậy nữa, tất cả là lỗi của , Thi Hân là vì mà chết, em g.i.ế.c , g.i.ế.c thì đừng hận nữa.
Th giọt nước mắt trên khóe mi rơi xuống, trái tim cô bỗng nhói đau. Cô hận , giây phút này thật muốn đ.â.m cho một nhát nhưng cô đủ tỉnh táo để biết rằng g.i.ế.c thì em cô cũng đâu sống lại được kia chứ.
- Tại ? Tại c.h.ế.t kh là mà lại là em , tại chứ?
Lưỡi d.a.o trên tay rơi xuống, Hạ Hạ cũng ngã quỵ theo, tiếng nấc nghẹn, trách móc tuyệt tình vang lên khiến Mạc Cách Tùng đứng như bất động. Lần đầu tiên, cảm nhận cái cảm giác đau đớn tái tê đến nỗi muốn c.h.ế.t thế này.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, Hạ Hạ thất thểu lê bước dưới cơn mưa tuyết lạnh giá, còn Mạc Cách Tùng đứng lặng theo những dấu chân cô để lại như vết tích hững hờ của mối tình sớm nở tối tàn giữa hai .
Vào trong xe, qua gương chiếu hậu, Mạc Cách Tùng nhận ra m tên vệ sĩ làm việc cho Mạc Uy Long đang lấp ló cách kh xa. Lau vội giọt nước mắt mặn chát trên khóe môi, nhấn một ga, chạy mất hút.
Về đến nhà, tạt ngang thư phòng tìm ba vì biết dạo này hay thức khuya. Nhác th con trai bước vào, Mạc Uy Long nh chóng cúp máy. Ông còn chưa kịp hỏi thì đã lên tiếng.
- Ba cho theo dõi con làm gì vậy?
- Con biết ? Cô gái đó là ai mà khiến con khổ sở thế này hả?
- Ba định làm gì cô ? Ba à, nếu cô xảy ra chuyện gì thì con sẽ c.h.ế.t đ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.