Tình Yêu Phong Vân
Chương 174: Tuyết Mãi Không Tan - 2
nói xong thì nh chóng chạy thẳng về phòng, đến nằm dài trên giường. Bên ngoài, Dương Thục Quyên với vẻ mặt buồn rầu trân trân vào cánh cửa.
Mạc Uy Long từ thư phòng bước ra, th bà liền tiến lại. Đôi vợ chồng già chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng dìu nhau rời . Vốn cho theo dõi vì sợ nghĩ quẫn mà thôi chứ chưa từng ý gây sức ép gì lên cô biên tập họ Du kia cả.
Đêm nay, trong cái thành phố hoa lệ sáng ánh đèn này, biết bao nhiêu con mang vẻ bề ngoài ngỡ như đủ đầy hạnh phúc nhưng thẳm sâu trong là nỗi cô đơn, khuyết rỗng kèm tội lỗi đang vật vờ sầu muộn, ăn năn.
Ngày mới dần đến, tiễn bóng tối về theo quy luật. Nghe hơi thở nhè nhẹ bên cạnh, Vương Nhược vội vàng quay sang, như chẳng tin vào mắt nữa, con gái đang đầu ấp tay gối thế nào mà lại là Từ Lưu Ly. Dù cố vắt óc hồi tưởng nhưng chẳng tài nào nhớ nổi chuyện sau khi gặp cô ở quán bar.
Từ Lưu Ly nũng nịu dụi đầu vào n.g.ự.c Vương Nhược, từ từ ngước tr lên. Bắt gặp ánh mắt chán ghét của , cô hơi chút sượng sùng nhưng nh chóng nhập vai nh, làm như là kẻ bị hại, bật dậy, lùi ra xa, khóc rấm rứt.
Mặc cho tiểu hoa đán giọt ngắn giọt dài, Vương Nhược thản nhiên chỉnh lại quần áo bước , lúc lướt ngang cô còn kh quên bu lời lạnh lùng.
- sẽ xem như kh gì. Chuyện hôm nay tốt nhất em đừng để cho ai biết, nếu kh, hậu quả tự em gánh l.
Bóng vừa khuất thì tiếng khóc cũng im bặt, Từ Lưu Ly đần mặt ra phía cửa, th cái gì đó sai sai, vốn dĩ cô định uy h.i.ế.p nhưng chưa kịp mở lời thì đã nói trước, thật khôi hài quá . Tuy nhiên, cô lại th thích, thích cái vẻ lạnh nhạt này của .
Cô quyết định kh dùng chuyện Như Ý hại trong quá khứ để gây sức ép lên nữa mà sẽ dùng cách khác để l được tình cảm từ phó tổng cao sang này.
Vì trời còn tờ mờ sáng nên khi Vương Nhược về đến nhà thì Diệp Trân vẫn đang ngủ say trên chiếc ghế sô pha ngoài phòng khách. Bước vào, th cô, khựng lại một lúc lâu mới tiến tới khẽ lay vai.
- Diệp Trân à.
- Ồ, Vương phó tổng, về . – Cô vừa nói vừa dụi mắt ngồi dậy.
- Ừ, em lại ở đây?
- Hả? À… à, hôm qua sinh nhật đạo diễn Lục, em say quá nên nhờ Lộ Tinh Văn đưa về.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Diệp Trân nhăn nhó nói dối. Lúc biết Lộ Tinh Văn một lòng chung tình với , cô liền muốn bảo vệ khỏi những lời la mắng của Vương Nhược nhưng cô nào biết những lời cô nói càng khiến kh hài lòng về thằng em nổi tiếng.
- Rửa mặt , đưa em về nhà.
Dứt lời, Vương Nhược bước thẳng lên lầu, x vào phòng Lộ Tinh Văn. đang cuộn tròn trong chiếc chăn như con sâu nằm trong kén thì bị túm l giật mạnh khiến lăn vèo vèo rớt luôn xuống giường.
- , làm gì vậy? Đau quá mất.
- Diệp Trân say thì em nên đưa cô về nhà chứ, lại đưa về đây? Trai đơn gái chiếc ở cùng nhau, em nghĩ cho cô kh vậy?
- Em đưa chị về ? - Lộ Tinh Văn ngây thơ vô tội hỏi lại.
- Xem ra hôm qua em uống cũng ít quá nhỉ? Em vứt cô nằm dưới phòng khách lỡ trúng gió thì làm đây?
Vương Nhược ném chiếc chăn vào , đóng sầm cửa lại, trở về phòng tắm gội và thay đồ. Lộ Tinh Văn vẫn còn chưa tỉnh hẳn, nghệch mặt một quãng, qua mười lăm phút mà chẳng nhớ nổi chuyện gì xảy ra bèn vội vàng chạy xuống lầu xem thử.
Theo như lời Vương Nhược nói thì đã đưa Diệp Trân về đây, nhưng th kh logic tý nào, nếu thật là đưa thì sẽ đưa luôn cô vào phòng cho nằm chăn ấm nệm êm chứ lại để cô ngủ trên sô pha được.
Th vừa xuất hiện trên cầu thang, Diệp Trân bối rối quay mặt , thầm trách Vương Nhược trang ểm hay gì mà lâu lắc vẫn chưa mò xuống.
- Hôm qua… là đưa chị về ?
- Là… ừ, đúng . - Diệp Trân nhác th Vương Nhược xuất hiện nên nói dối luôn.
- Đi thôi. – Vương Nhược vừa cài chiếc cúc áo trên cổ tay vừa bước nh ra phía cửa.
Cô cúi đầu gấp gáp theo bén gót. Lộ Tinh Văn ngồi sụp xuống, mím chặt môi, chẳng biết bản thân nói gì tào lao với Diệp Trân trong lúc say kh mà tr bộ dạng cô cứ thế nào .
Chưa có bình luận nào cho chương này.