Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 181: Ngỏ Lời Giúp Đỡ - 1

Chương trước Chương sau

Kết thúc bữa ăn, mọi lục đục kéo nhau về. Thủy Nguyệt đang bước ra xe cùng Phương Giao Tình thì bị Kiến Quốc vượt lên, c ngang trước mặt, khẩn khoản.

- Nguyệt nhi, nói chuyện riêng với một lát.

- Em còn việc…

- Nếu em từ chối, sẽ gọi cho Vỹ Đình đ. ở ngay sau lưng .

Thủy Nguyệt sửng sốt , tr chẳng vẻ gì là nói đùa, cô kh dám nhúc nhích, mím chặt môi l lại bình tĩnh, sau đó khẽ bảo Phương Giao Tình về trước nép theo mà rời .

Vỹ Đình hạ chiếc ện thoại xuống, thoáng th Kiến Quốc sóng đôi cùng một cô gái, như linh tính mách bảo, hối hả đuổi theo. Vì đôi mắt đã sớm dán vào bóng hình phía trước nên chẳng quan sát trái gì cả, va luôn vào nhân viên phục vụ đang bưng cái lẩu bò nồi đất to tướng.

nhân viên xoay tròn như thể múa balê đem hết nước non trong nồi ụp lên đầu Vỹ Đình. Khắp toàn là lẩu, rau rác treo đầy trên tóc, trên vai, toang luôn chiếc áo sơ mi trắng tinh.

Cũng may cái lẩu được đem ra bàn mới bật bếp cho nóng chứ nếu kh chắc chủ tịch cũng bị trụng chín luôn, chẳng biết kéo da ở đâu lên mà đắp vào mặt.

Chủ nhà hàng nghe báo tin liền hớt hải chạy đến, lạy tới lạy lui xin thứ lỗi. Vì chẳng thể mang tấm thân sực nức mùi bò vào phòng gặp Lisa nên Vỹ Đình gọi ện bảo bị đau đầu, xin lỗi cô nhờ Vương Nhược đưa cô về khách sạn giúp còn bản thân thì vào phòng khác tắm gội và chờ Tuấn Kiệt mang đồ đến thay và quay về c ty.

Đúng ba giờ chiều, Tần Vy An đột nhiên đẩy cửa bước vào khiến Vỹ Đình hơi chút nhạc nhiên, mọi thường toàn là kêu cô qua khi việc cần chứ bao giờ cô tự sang đâu.

Chưa kịp thắc mắc thì cô đã trình bày rằng do tập tài liệu cần Kiến Quốc ký nhưng đợi mãi chẳng th trở lại, gọi cho thì kh liên lạc được nên mới mang hết cho ký giúp.

- nói đâu? - Vỹ Đình vừa ký vừa hỏi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Ăn cơm trưa ạ. – Cô khẽ đáp.

- Cơm trưa? chắc là đợi quán nấu cơm chiều ăn luôn một thể đ.

- khi nào quên mang tiền nên bị ở lại rửa chén kh?

Vỹ Đình nghe xong, khóe môi khẽ nhếch một chút. Từ ngày Thủy Nguyệt ra , Tần Vy An chưa bao giờ th cười tươi cả, nụ cười rạng rỡ chỉ bừng lên khi con gái kia xuất hiện và tắt lịm ngay khi cô biến mất, lại trở về dáng vẻ lạnh t, kh l một tia vui vẻ như thuở ban đầu gặp gỡ.

Cùng lúc này, vì bị tận hai nhắc tên nên Kiến Quốc cũng hắt hơi m cái liền. cho xe chạy chầm chậm qua các ngã đường dừng trên cánh đồng cỏ lau ven thành phố. Những b hoa b giờ đã kh còn sắc trắng của chính mà phủ một màu tuyết lạnh lẽo.

- Nguyệt nhi, em lại chuyển hướng vậy? Kh em yêu nghề ? – Kiến Quốc dịu dàng cất tiếng hỏi.

- Chung quy chỉ là kiếm tiền thôi mà. – Cô hững hờ đáp.

- Em kh biết c việc em đang làm phức tạp lắm ?

- Cứ xem như đóng phim vậy.

- Em đừng cứ dùng giọng ệu bu xuôi đó nói chuyện với .

Kiến Quốc tức giận gằn giọng làm cho bức tường ngụy trang của Thủy Nguyệt cũng bị phá vỡ. Những giọt nước mắt trong suốt thi nhau tuôn rơi, thấm đẫm gương mặt được trang ểm khá đậm. cô khóc, nghe tim đau nhói, vội kéo cô ôm vào lòng an ủi.

- xin lỗi, kh nên to tiếng với em.

càng vỗ về càng khiến Thủy Nguyệt thêm tủi thân, khóc càng lớn hơn. Chờ cô bình thường lại, mới nhẹ nhàng lên tiếng. tôn trọng lựa chọn c việc của cô nhưng mong cô đồng ý để xen vào sắp xếp, buộc các nhà thầu của Thịnh Vũ cắt một phần việc trong gói thầu của họ cho bên cô với giá họ được làm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...