Tình Yêu Phong Vân
Chương 182: Ngỏ Lời Giúp Đỡ - 2
- Như vậy kh được đâu, họ sẽ ghét em lắm. – Cô vội bu lời từ chối.
- Em đừng lo, chỉ là một phần nhỏ của họ thôi, cái đưa cho họ còn lớn hơn nhiều. kh muốn em cầu lụy m lão già hóm hém đó.
- Nhưng Vỹ Đình…
- kh biết đâu, mảng này quản, cùng lắm là biết tới nhà thầu ký hợp đồng trực tiếp thôi, còn họ giao lại cho ai thì làm biết được, tin .
- Em cần suy nghĩ lại đã.
Nghe cô nói vậy, Kiến Quốc gật đầu, cười vui vẻ. Trong suy nghĩ của , nếu cô chịu suy nghĩ thì chắc c cô sẽ đồng ý thôi. Lúc này, th bản thân cũng chẳng khác gì m gã mê gái kia, chỉ ều là kh lộ liễu, muốn cô từ từ cảm nhận được tấm lòng của , sau đó sẽ cảm động mà chấp nhận.
Về đến đầu hẻm, Thủy Nguyệt bảo Kiến Quốc dừng lại để cô cuốc bộ vào vì đường quá nhỏ. nằng nặc đòi tiễn cô tận nhà nhưng cô cương quyết từ chối. Biết chẳng thể lay động được, rút chiếc ô, mở cửa chạy sang ghế phụ.
- Thế xe của bạn em để ở đâu? – qu quất, hỏi khẽ.
- Bọn em chưa mua xe, là mượn của nhà bác đây, xin việc mà kh mác thì ai dám đưa chứ. – Cô mặt dày trả lời.
- Vậy là ngoại lệ đúng kh? Nguyệt nhi, hãy đồng ý nhé, một năm thôi, chắc c mọi thứ sẽ tốt lên.
Thủy Nguyệt mỉm cười, khẽ cúi chào quay lưng. theo bóng dáng nhỏ n che ô như cái nấm khuất dần trong màn tuyết phủ, Kiến Quốc th lòng đột nhiên ấm áp lạ thường. chỉ thể giúp cô theo cách này, chứ nếu cầm nguyên cọc tiền đưa cho cô thì e là sẽ bị chính cọc tiền đập vào mặt. Vừa đắc ý, vừa hứng chí, quay một vòng và ngồi vào xe mà quên mất chưa mở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-182-ngo-loi-giup-do-2.html.]
Chuyện gì đến đến, khi đập vào xe, tác dụng vào xe một lực F, xe tác dụng trở lại một lực F’. Tuy khối lượng của kh quá nhỏ nhưng phản lực F’cũng làm cho bật ngược trở lại một đoạn. Thế là, toàn thân lao ra phía trước ngã nhào xuống, cạp nguyên một miệng tuyết trắng phau phau.
Màn quay xí ngầu sảng hậu khiến xí quách lãnh đạn, đầu gối đau ê ẩm, bàn tọa cũng đau nhưng may thay vẫn còn lành lặn, nếu ngồi mạnh thêm chút nữa e là tới bệnh viện để mà vá m.
Đến tận bốn giờ chiều, mới bò về phòng làm việc. Vừa mở cửa lết vào đã th Vỹ Đình chễm chệ trên chiếc ghế, cất cao giọng chất vấn.
- đâu vậy? Điện thoại kh gọi được.
- chút việc riêng. - đáp.
- Cô gái cùng ở Red House…
- ? quản cả việc quen bạn gái à?
- kh ý đó. Kiến Quốc à, đó giờ… Thủy Nguyệt liên lạc gì với kh?
- Kh .
- Ngày mai, bảo Tần Vy An đưa báo cáo tiến độ trường học và khu du lịch trên tỉnh L cho . - Vỹ Đình vừa nói vừa rời khỏi ghế, bước ra ngoài.
- Cái thằng này…
Kiến Quốc nắm tay lại, vèo vèo đến bàn làm việc, vì quên mất cái m.ô.n.g đang kh bình thường nên ngồi xuống thật mạnh, kết quả là thốn đến tận rốn, thiếu ều muốn gặm luôn cái bàn gỗ vào miệng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.