Tình Yêu Phong Vân
Chương 187: Ngày Cuối Tuần Êm Ả - 1
Bảy giờ ba mươi phút sáng, Như Ý hớn hở tới gặp Vương Nhược. Khi được Diệp Trân th báo chưa tới và mời cô vào phòng làm việc chờ thì cô mới biết nhầm đồng hồ.
Tám giờ đúng, Vương Nhược mới chân trước chân sau bước vô sảnh chính đã th Từ Lưu Ly tươi cười tiến lại, sau cái đêm muốn quên đó thì đây là lần đầu cô đến tìm .
- Vương phó tổng, em chuyện muốn nói.
- Lên phòng .
Nói , Vương Nhược cất bước trước, Từ Lưu Ly bẽn lẽn bám sát theo sau. Vẻ lạnh lùng của khiến cô hơi khớp nhưng vì tương lai trải hoa sáng lạn nên cô cố gồng trấn an bản thân. Vào đến nơi, Vương Nhược đóng cửa thẳng đến ghế ngồi, nghiêm nghị phụ nữ trước mặt.
- chuyện gì?
- Em thai .
Ánh mắt Vương Nhược rơi xuống chiếc bụng phẳng lỳ của cô hoa đán. Trầm ngâm một quãng, đưa tay vẫy cô tới gần, cười nhẹ.
- Vậy sau này đừng chạy lung tung nữa, ở nhà nghỉ ngơi , nuôi em.
Vương Nhược vừa dứt lời, Từ Lưu Ly xúc động ngã nhào vào lòng , thầm cám ơn đứa bé đã khiến mọi chuyện suôn sẽ như vậy.
Phía bên trong nhà vệ sinh, Như Ý đứng như bất động, trái tim đột nhiên nhói lên. Cô chẳng ngờ Từ Lưu Ly lại đang mang thai con của Vương Nhược. bạn tốt luôn giúp đỡ cô mỗi lúc khó khăn thế mà đem lòng yêu kẻ từng hãm hại cô.
Chờ Từ Lưu Ly rời khỏi, Vương Nhược mới bắt máy gọi Diệp Trân hỏi xem Như Ý đã đến chưa, khi nghe báo cô đã vào phòng đợi hơn nửa tiếng, vội đảo mắt qu thì th cô ngập ngừng đứng trước cửa phòng vệ sinh.
- Em…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Em sẽ kh hé miệng với ai đâu ạ, yên tâm.
Tr nụ cười trên môi cô mà lòng quặn thắt. Vốn định giải thích nhưng lại thôi. thầm mai mỉa bản thân, xem ra chỉ tự đa tình, cô nào đâu quan tâm cùng với ai kia chứ, trong mắt cô mãi mãi chỉ hình bóng của Vỹ Đình.
- Em ngồi xuống , chúng ta bàn về hợp đồng.
Sau khi xem qua một lượt các ều khoản, Như Ý kh thắc mắc gì thêm mà đặt bút ký tên luôn đứng dậy, xin phép ra về. Cái cảm giác chơi vơi hụt hẫng này khiến cô nhớ tới những đêm trường khắc khoải trong bệnh viện ở nước A năm nào. Đến cuối cùng, những gì tốt đẹp nhất đều kh dành cho cô chạm tay.
Dòng thời gian cứ thế trôi xuôi, hết đêm tới ngày, ban mai xong thì đến hoàng hôn, xoay vần theo quỹ đạo và mùa đ lần lữa trôi qua, gọi mùa xuân dịu dàng chớm đến.
Sau cái đêm gặp Thủy Nguyệt tại vũ trường, Hạ Hạ chuyển nhà đến chung cư mới mua cách tòa soạn kh xa lắm. Cô kh biết Mạc Cách Tùng đã lồng lộn lên khi bị cho leo cây và suốt m tháng ròng, tìm kiếm cô khắp các ểm ăn chơi trên địa bàn thành phố.
Hỏi thăm nhau qua ện thoại thì nhiều nhưng hôm nay, Thủy Nguyệt và Hạ Hạ mới thời gian hẹn gặp mặt để chuyện trò. Hai cô gái với hai số phận khác nhau nhưng tình cảnh cứ na ná. Họ từng tình yêu đầu đời đẹp mỹ mãn khiến ngưỡng mộ nhưng trái đầu mùa kh chua cũng chát, mối tình đầu kh nát cũng tan, để lại trong trái tim họ những vệt sẹo dài chẳng thể nào bôi xóa.
Thủy Nguyệt thở dài xót xa nghe đàn em kể lại tất cả mọi biến cố sau khi cô rời Thịnh Vũ. Tuy nhiên, trong suy nghĩ của cô, Vương Nhược chỉ là ra mặt dàn xếp chuyện của Như Ý thay cho Vỹ Đình mà thôi.
Khoảng thời gian này, trên truyền hình cũng như khắp các mặt báo, diễn viên Như Ý và chủ tịch Thịnh Vũ liên tục sánh đôi cùng nhau. Cô tr bước bên khác mà tim cứ quặn đau, nỗi đau chứng minh cô kh bu xuống được, thứ tình cảm hỗn độn đối với đan xen giữa yêu thương và oán sợ.
- Hạ Hạ, em thể quên được kh? Mạc Cách Tùng…
- Em sẽ cố, chị à. – Hạ Hạ lên tiếng cắt ngang lời Thủy Nguyệt.
- liên tục hỏi chị số liên lạc và nơi ở của em đ, nhưng chị nói dối là mất số , và kh biết em ở đâu cả.
- Nếu gặp mà khiến bản thân buồn hơn thì gặp làm gì hả chị?
Chưa có bình luận nào cho chương này.