Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 188: Ngày Cuối Tuần Êm Ả - 2

Chương trước Chương sau

Khoảng kh gian trong quán cà phê rơi vào thinh lặng. Trong phút giây, cả hai cô gái đều cùng suy nghĩ, rằng Như Ý thật diễm phúc, được bao nhiêu đàn quyền lực ra sức che chở và bảo vệ như vậy.

Đến giờ hẹn phỏng vấn, Hạ Hạ xin phép trước. Thủy Nguyệt nán lại vài phút cũng đứng lên. Chút kh khí se lạnh còn sót lại của mùa đ mơn man trên gương mặt trắng sứ. Đôi má bầu bĩnh đã được tô hồng bằng phấn chứ kh còn là nét hồng tự nhiên nữa.

Bước chân cô miên man vô định trên con đường nhộn nhịp qua. Giọt mưa rơi trên khóe môi mặn đắng lạ lùng. Cô ước bản thân thể hóa vô tâm trước vui buồn cuộc sống.

Những hạt mưa xuân phủ xuống con đường trải nhựa xa tít, nơi nối bước lữ khách bốn phương đổ về biết nối lại dấu chân về bên cô. Nếu như thật sự về, biết bản thân đủ dũng cảm chấp nhận để hành hạ và giày vò hay kh.

Dòng suy nghĩ vừa thoáng qua đã bị dập tắt khi lý trí đưa cô một câu trả lời là kh thể. Cô thà bu cho mọi thứ trôi thế này để còn chút tình yêu thiết tha đọng trong tim chứ kh muốn nó c.h.ế.t hẳn thay thế bằng toàn thù hận.

- đẹp, em lang thang đâu đây?

Tiếng gọi thình lình cất lên khiến Thủy Nguyệt giật thót. Qua ô cửa đã hạ xuống, Kiến Quốc dịu dàng mỉm cười, nháy mắt ra hiệu bảo cô hãy lên xe . Mưa gió gì kh biết, cứ mỗi khi cười là cô th trời quang mây tạnh.

- theo dõi em ?

- Kh , cũng vừa từ trong quán cà phê ra đ.

Cô gật gù mở cửa chui vào. Nãy giờ bộ cũng được một đoạn dài, rõ ràng là đã tò tò theo đuôi từ lâu, còn nói gì kh theo dõi.

- Giao cho em cùng lúc nhiều c trình, phân bổ được nhân lực kh? – Kiến Quốc hóm hỉnh hỏi.

- Được ạ, bên em thuê thêm nhân c thời vụ bên ngoài nữa, vì tiền bên rót về nh nên những thứ khác kh là vấn đề.

- Vậy thì tốt. Đi dạo nhé, hết tuần .

Chẳng đợi Thủy Nguyệt gật đầu, Kiến Quốc nhấn ga chạy một mạch ra vùng ven thành phố. Cô thư giãn ngắm quang cảnh hai bên đường, đôi môi khẽ mỉm cười, hôm nay trúng thứ bảy, là sếp nên chẳng buộc làm, ều này cô biết rõ.

Nếu kh đứng ra gửi gắm thì các nhà thầu trực tiếp ắt sẽ ngâm tiền và chiếm dụng vốn của đơn vị ký lại. Cô cũng chẳng biết làm gì để cám ơn , thế nên mỗi lúc gọi, cô sẽ lập tức xuất hiện, cùng ăn cơm, dạo phố và tán dóc. Nhưng những lần tình cờ gặp gỡ như thế này lại nhiều hơn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cơn mưa phùn nh chóng qua , để lại những hạt pha lê lấm tấm trên đồng cỏ. Kiến Quốc kiên nhẫn hướng ống kính về ngọn cỏ cao nhất, nơi con cào cào đang đu đưa, say sưa uống l giọt nước trong suốt.

Thủy Nguyệt im lặng sau lưng , cô chẳng dám động đậy, sợ làm con cào cào nhảy mất. Khi mỉm cười đứng lên, cô mới tiến đến cùng rảo bước. Cả hai đều tháo giầy, cảm nhận thảm cỏ êm dịu dưới đôi chân trần.

Làn gió làm mái tóc huyền nhẹ phất phơ bay, ve vuốt bờ vai gầy, mang theo mùi hương thoang thoảng quyện khí trời mùa xuân vương vấn khiến Kiến Quốc xốn xang trong lòng. ước thể suốt đời ở bên cạnh con gái này, chở che và sưởi ấm cho cô hết kiếp.

Đi chán chê, cởi áo khoác trải xuống cùng cô ngồi ngắm cảnh.

- Nguyệt nhi, thể để dần thay thế kh?

Giọng nói dịu dàng mang theo chút buồn man mác vang lên. Điều cô lo lắng cuối cùng cũng đến, thế mà lại nói ra .

- Kiến Quốc, kh để ý chuyện giữa em và bạn ? – Cô thẳng t hỏi.

- chỉ để ý em thôi. Cái gì thuộc về quá khứ hãy cứ lãng quên .

- Lâm phó tổng, đưa cho em vài c trình là muốn em báo đáp thế này ư?

- Đâu . kh bao giờ dùng c việc ép em đâu. Em đừng nghĩ oan cho chứ.

cái ệu bộ bối rối, hết đưa tay tới đưa tay trái lên thề thốt của làm cô chẳng nhịn được, vội quay mặt , che giấu nụ cười.

- Em đừng suy nghĩ tiêu cực quá, đừng đem c việc vào, cứ bình thường thôi.

- Vậy cứ bình thường thôi.

Cô đứng lên, nhoẻn cười lặp lại lời Kiến Quốc và tiếp tục tung tăng đạp cỏ. chỉ còn biết theo cười khổ, vừa định nhổm dậy nói tiếp bỗng con cào cào chẳng biết từ đâu nhảy vọt đến ngồi vào miệng . Chưa kịp nhổ thì nó đã chui luôn vô cuống họng.

Thủy Nguyệt đang bước bỗng nghe tiếng ho khạc, nôn ọe phía sau liền vội vàng quay lại, hỏi han rối rít. lắc đầu xua tay, bảo rằng chỉ bị sặc nước miếng. Lúc này mà cố moi con cào cào ra chắc chỉ nước độn thổ mất thôi, thế là cố nuốt.

Khi chắc c con cào cào đã nằm trong bụng, mới lên tiếng kêu cô ra xe để ăn. cần một lượng sơn hào hải vị đè con cào cào kia xuống, nếu kh, sẽ biến thành thai phụ ốm nghén mất.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...