Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 21: Vận Đào Hoa Tới - 1

Chương trước Chương sau

Đồng hồ ểm mười một giờ ba mươi phút, mọi lần lượt rời phòng làm việc, đến nhà ăn. Thủy Nguyệt vừa ngồi xuống thì Kiến Quốc chẳng hiểu từ đâu xuất hiện, đứng ngay trước mặt, trên tay đang cầm một phần cơm.

- ngồi đây được chứ? Em phiền kh? – hí hửng cất tiếng.

- Kh phiền.

Tuy nói vậy nhưng cô th phiền c.h.ế.t được, vô số ánh mắt đang tập trung về phía họ, thường thì các sếp chẳng khi nào tới nhà ăn của nhân viên cả, đột nhiên hôm nay Kiến Quốc đến nên ai cũng trầm trồ ngạc nhiên.

Thủy Nguyệt cố gắng ăn nh nhất thể, vốn đang bị cảm, lạt miệng chẳng muốn dùng cơm nhưng lúc này tr cô như kiểu thể ăn cả thế giới. Kiến Quốc th cô ăn thoăn thoắt thì ngơ ngẩn .

- Em ăn chậm thôi, kh là em kh nhai đ chứ? – trố mắt hỏi.

- ăn xong , Lâm phó tổng, trước đây.

Cô cho nốt miếng cơm cuối cùng vào miệng và nh chóng đứng lên trong khi phần cơm của Kiến Quốc vẫn còn như nguyên vẹn. cười một cũng nhai l nhai để cho xong. Dạo này, và Vỹ Đình đều bận rộn với các dự án đầu năm sau nên chẳng thời gian cho bản thân nữa. Hôm nay sắp xếp được một tý thì cô lại thế này.

Buổi trưa, các nhân viên biên tập đều kh ở trong phòng, chỉ còn mỗi Thủy Nguyệt. Cô l tấm chiếu nhỏ trải xuống dưới nền định chợp mắt một chút, vì vẫn chưa hết cảm nên th trong kh khỏe lắm.

- Nguyệt nhi.

Tiếng gọi bất chợt cất lên làm cô giật thót, xém chút nhảy dựng, quay sang thì th Kiến Quốc đang chằm chằm.

- Lâm phó tổng, định dọa c.h.ế.t ? – Cô đưa tay ôm ngực, trừng mắt.

- Cầm l. - Kiến Quốc đưa cho cô một túi thuốc và trái cây.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Này là…

- Em bị cảm như vậy, nên uống kháng sinh, ăn thêm cam quýt nhiều vào. Liều sáng, liều tối ghi rõ đ, đừng nhầm.

Nói xong, đứng lên, rời . Dáng cao ráo trong bộ tây trang hàng hiệu khuất dần. Thủy Nguyệt vội bật dậy, chạy theo ra ngoài, gọi lớn.

- Lâm phó tổng, cám ơn .

- Em vào nghỉ trưa , tạm biệt. - Kiến Quốc kh quay đầu, chỉ vẫy tay.

Vốn định đến nói cho cô biết chuyện ra nước ngoài c tác một tuần nhưng th cô tránh né nên lại thôi, nhủ thầm bản thân từ tốn chút xíu, nếu kh thì e rằng mỗi lần gặp con gấu b sẽ chạy trốn mất.

Tuấn Kiệt nãy giờ chứng kiến tất cả nên hoang mang vô cùng, xem ra Lâm Kiến Quốc cũng tình ý với cô biên tập này . Ban nãy nghe lỏm các nhân viên kháo nhau chuyện Lâm phó tổng đột nhiên đến ăn cơm cùng nhân viên thì cũng chẳng l làm lạ, nhưng khi loáng thoáng nghe Kiến Quốc ngồi cùng biên tập Đỗ thì lập tức lần mò đến đây thám thính.

Thầm nghĩ sếp số mệnh thật khổ, bao nhiêu năm mới để ý một cô gái thì giờ lại bị hai cộng sự nhòm ngó mất, cũng kh biết nên nói cho Vỹ Đình hay chăng nữa.

Suy nghĩ lại, cuối cùng, l đại cuộc làm trọng nên quyết định nín thinh, vờ như chẳng nghe, chẳng th, chẳng biết. Đang trong mớ bòng bong suy diễn thì chiếc ện thoại khẽ rung, vội vàng bắt máy, đầu dây bên kia là giọng Lục Ngạn.

- Trợ lý Trương, nghe bảo quen với giám đốc Hà Mỹ Đình kh?

- Cũng gọi là biết, nhưng chuyện gì ?

- Khách sạn hôm trước mượn địa ểm ghi hình đột nhiên sửa chữa, tình hình là chưa tìm được cái nào ưng ý để thay thế, gọi giúp một tiếng mượn Bàn Cờ của cô được kh? Khu này chỉ mỗi cái là hợp nhất.

- nói này đạo diễn Lục, kh vào khách sạn của Thịnh Vũ mà quay?

- Trợ lý Trương, nhân vật trong bộ phim này là thường dân mà, nghèo lắm, vào các khách sạn m kh hợp tình hợp cảnh gì cả. hãy giúp vì nghệ thuật nhé.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...