Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 22: Vận Đào Hoa Tới - 2

Chương trước Chương sau

Tuấn Kiệt ngán ngẩm lắc đầu, cái tên Lục Ngạn này luôn muốn tự làm khó bản thân làm khổ lây kẻ khác. C chừng đã vào giờ làm việc của buổi chiều, mới bấm số gọi Hà Mỹ Đình.

- Chào cô Hà, là Trương Tuấn Kiệt.

- Vâng, số mà, chuyện gì kh ạ? – Giọng nữ nhỏ nhẹ cất lên.

- À, đoàn phim của chúng gặp một trục trặc về địa ểm ghi hình, cô thể sắp xếp cho họ mượn khách sạn Bàn Cờ trong một tuần kh?

- Trợ lý Trương đã mở lời thì đương nhiên là được , nói họ gọi trực tiếp cho nhé.

- Cám ơn cô.

- Kh gì. À, còn về dự án Sunny House, th tin gì kh?

- Chủ tịch vẫn chưa nói gì cả, sẽ nhắc .

- Vâng, cám ơn .

Hà Mỹ Đình đặt chiếc ện thoại vào lại túi xách, ánh mắt hướng ra phía bờ biển xa xăm, những con sóng bạc đầu muôn thuở nối tiếp nhau. Từ ngày ba mất, cô tự gồng gánh c ty Thiên Hà, đôi lúc th thật mệt mỏi, tất cả dường như quá sức đối với con gái bé nhỏ.

Cô chờ ện thoại từ phía Thịnh Vũ từng giây từng phút, nếu như Vỹ Đình từ chối thì cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc thuận theo ý những muốn chuyển nhượng mà thôi.

Hoàng hôn dần bu, liếc góc của màn hình máy tính đã gần năm chiều, các nhân viên khác đều lần lượt ra về, Thủy Nguyệt cố nán lại thêm chút nữa, ý tưởng đang dạt dào tuôn nên cô nh chóng ghi lại, nếu kh e là chốc lát nữa sẽ quên mất.

Cứ mải mê đánh máy mà quên thời gian, lúc ngẩng lên thì trời đã tối, xem ra hai trạm xe , chuyến chạy liền về nhà cô đã hết. Thu dọn tài liệu và tắt máy xong, cô gấp gáp với l chiếc túi xách, đứng dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-22-van-dao-hoa-toi-2.html.]

Vừa bước ra khỏi phòng bỗng dưng ánh đèn ện vụt tắt, kh gian chìm trong một màu đen. Thủy Nguyệt vội lục tìm chiếc ện thoại, nhưng mãi mà vẫn kh th đâu.

Nhác tr xa xa hành lang tiếng bước chân gần, ánh sáng le lói từ phía đủ cho cô nhận ra một dáng cao lớn, cô sợ hãi, vội vàng lần mò vào lại trong phòng, khốn nỗi chẳng th gì nên chân cô va luôn vào cạnh bàn, ngã sóng soài. M giây sau, ánh sáng từ chiếc ện thoại soi thẳng vào gương mặt sợ hãi và đau đớn của cô.

- Cô kh?

Vỹ Đình vội chạy đến bên cạnh, đỡ Thủy Nguyệt lên, lộ rõ vẻ lo lắng. Cô bám vào , cố gắng gượng dậy, cổ tay trái và chân cô đều đau đớn, dường như chẳng thể được nữa. Lúc này, tòa nhà đột nhiên sáng bừng trở lại, cô ngại ngùng bu tay, khẽ thụt lùi. Vỹ Đình cúi nhặt lại túi xách bất thình lình bế bổng cô trên tay.

- Vương, làm gì vậy? – Cô tròn mắt ngạc nhiên.

- Chân cô chắc bị bong gân , để giúp.

bế cô đến trước cửa thang máy, cô hiểu ý đưa tay nhấn nút. gương mặt cô gái lúc này đang nhăn nhó vì đau mà cảm th đáng yêu vô cùng, cũng vừa xót xa nữa, cô nàng này so với bảy năm trước xem bộ mập lên kh ít.

Xe chạy thẳng đến một phòng khám chuyên khoa, vị bác sĩ nắn lại tay và chân cho cô, băng bó xong thì quay sang Vỹ Đình dặn dò.

- Chân tay vợ đều bị bong gân, m ngày tới hạn chế cử động nhiều.

- biết , cảm ơn bác sĩ.

Vốn dĩ, Thủy Nguyệt định lên tiếng th minh nhưng coi cái kiểu Vỹ Đình trả lời thì như là ngầm thừa nhận với bác sĩ rằng cô chính là vợ , thế nên cô mặc kệ, nghĩ cũng quen biết gì đâu, hiểu lầm thì đã .

- Chúng ta ghé đâu ăn tối luôn nhé. - Vỹ Đình quay sang cô, khẽ đề nghị ngay khi vừa thắt xong dây an toàn.

- Cũng được ạ. – Cô mỉm cười đồng ý.

Đôi nam nữ tiếp tục hướng ra đường lớn, lúc ngang qua ngôi biệt thự to lớn tọa lạc ngay trung tâm. Vỹ Đình tiện thể chỉ cho Thủy Nguyệt biết đ là nhà của ngôi Mạc Cách Tùng, đảm nhiệm vai chính trong kịch bản do chính cô biên tập.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...