Tình Yêu Phong Vân
Chương 223: Se Duyên Cho Người - 1
Qua lớp kính cửa sổ tầng năm, Như Ý ngồi thẫn thờ tr ra phía xa. Bầu trời hôm nay nhuốm một màu xám xịt, ánh ban mai chỉ lóe lên một chút buổi sáng tắt lịm vào mây mù. Cảm giác trống trải quá, cô th thật lạc lõng và chơi vơi giữa chốn phồn hoa đô hội này. Cái lạnh đầu đ làm cô đột nhiên thèm muốn một hơi ấm thân thương.
Hôm qua, bạn cũ ở học viện năm xưa nhờ xin giúp để cô đầu quân về Thịnh Vũ nên Như Ý mới gọi ện cho Vỹ Đình. ngờ đâu giây phút nhận lời lại là giây phút cô nghe được cuộc nói chuyện giữa Vương Nhược và Từ Lưu Ly.
Trong khoảng khắc Vỹ Đình cúp ngang cuộc gọi thì cô biết hồi chu báo tử của đã ểm. Cô hiểu rõ sẽ chẳng thể nào tha thứ cho kẻ đã khiến cuộc đời trở nên bi đát như vậy, tình yêu dành cho Thủy Nguyệt lớn bao nhiêu thì ắt sẽ trút hết oán hận lên đầu cô b nhiêu.
Vì thế, trước khi bị tìm hỏi tội, cô chọn cách giải thoát cho chính nhưng cuối cùng Vương Nhược đã phá cửa vào và cứu mạng cô từ tay tử thần để bây giờ cô chẳng biết làm nữa. Cô kh đủ dũng khí để nhảy xuống khoảng sân lạnh lẽo kia. Ánh mắt cứ chốc lát lại dán vào cổng chính bệnh viện, lo sợ chiếc xe mà Vỹ Đình cầm lái sẽ rẽ vào, tới lúc đó, cô biết trốn đâu đây.
Đang lo lắng thì bên ngoài vọng đến tiếng gõ cửa bóng dáng cao lớn của đàn xuất hiện. Như Ý vừa tr th liền mặt cắt kh còn giọt máu, sợ hãi lùi sát vô đầu giường, toàn thân run lên bần bật. Chu Hồng vội vàng bu quả táo đang gọt dở trên tay xuống, chạy đến cạnh bên, ôm l cô.
- Cô thể ra ngoài một lát kh? chuyện muốn nói với cô . - Vỹ Đình Chu Hồng, cất tiếng.
Chu Hồng quay sang Như Ý, ngập ngừng chẳng biết nên hay kh. Mất m phút sau, Như Ý mới khẽ lên tiếng bảo nữ trợ lý xuống căn tin mua giúp bịch bánh quy.
Chờ khi cánh cửa phòng khép lại, Vỹ Đình mới tiến tới gần hơn. Đến giờ phút này cũng còn chưa dám tin bạn học hiền lành thánh thiện trước mắt chính là kẻ đứng sau tất cả bi kịch đời . biết cô yêu nhưng kh ngờ cô mù quáng đến mức hại và hại cả bản thân như vậy. Như Ý th càng lúc càng gần thì run rẩy cúi đầu, thu vào trong góc.
- Em kh cần sợ, hôm nay đến kh là để hạch tội em. Chuyện đã qua , trách em cũng chẳng giải quyết được gì.
Những lời Vỹ Đình nói ra khiến Như Ý nửa tin nửa ngờ, cô ngước lên , hai dòng nước mắt bỗng chốc tràn qua khóe mi, rơi xuống.
- Vỹ Đình, kh hận em ?
- tha thứ cho em, cho tất cả những việc kh tốt mà em đã làm, vậy nên, đừng suy nghĩ về nó và sống trong sợ hãi nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Em xin lỗi , em biết em sai , xin lỗi . – Cô nói trong tiếng nấc nghẹn.
- Sau này đừng làm những chuyện hại bản thân, muốn sống kh được, em lại tự hủy hoại . Thôi, em nghỉ ngơi , còn việc.
Dứt lời, Vỹ Đình nh chóng tiến ra phía cửa. Như Ý vội nhảy khỏi giường, cô nằm mơ cũng kh ngờ thế mà thể nhẹ nhàng thốt lên câu tha thứ. Nghe tiếng cô gọi, liền dừng bước, quay lại.
- vậy?
- Cám ơn , Vỹ Đình.
- Em nên cám ơn Vương Nhược, chính đã cầu xin tha thứ cho em. vì em mà âm thầm làm nhiều việc, sai , đúng cũng . Giấu giếm lỗi lầm năm xưa giúp em, sự nghiệp của em suôn sẻ cũng là do nhúng tay can thiệp, cả việc thu mua Hoàng Hải nữa.
Đôi mắt vốn đã ráo hoảnh lại tiếp tục nhòa dần trong màn nước, bước chân Như Ý lảo đảo ngã khuỵu xuống chiếc ghế bên cạnh. Hóa ra, Vương Nhược vì cô mà làm tất cả những chuyện này, nhưng lại chẳng nói lời nào, cứ lặng lẽ bên đời cô như một chiếc bóng. Cô chỉ biết bản thân yêu Vỹ Đình sâu đậm mà chẳng nhận ra Vương Nhược cũng tha thiết yêu .
- Một tiếng nữa bay sang nước A , kh biết khi nào mới trở lại. Như Ý à, cuộc đời này, tìm được một yêu , đối tốt với vô ều kiện thật chẳng dễ dàng. Đừng để bản thân em hối hận về sau.
Th cô chẳng đáp lời, Vỹ Đình kh nói thêm gì nữa, cũng chỉ thể giúp Vương Nhược được đến đây thôi, kết quả ra còn tùy vào Như Ý. Mục đích tới hôm nay là để nói câu tha thứ, vì biết chỉ khi nghe từ chính thì cô mới bu được nỗi lo sợ và ám ảnh.
Rời khỏi bệnh viện, Vỹ Đình vội vã lái xe về lại c ty để giải quyết mớ hồ sơ còn dang dở. Lòng cứ mong cho thời gian nh nh trôi đến buổi chiều.
Trên chiếc giường phủ ga trắng toát, Như Ý ngồi như bất động, tất cả những cử chỉ, lời nói, ánh mắt của liên tục xuất hiện trong đầu cô. , nếu chỉ đơn thuần là tình cảm bạn bè, đã chẳng nhọc lòng tới vậy. Vỹ Đình nói đúng, lẽ mãi mãi về sau cô cũng kh bao giờ gặp được một ai yêu cô hơn Vương Nhược đâu.
Gắng gượng đứng dậy, Như Ý vơ vội chiếc áo khoác dài mặc vào lật đật chạy xuống cổng bệnh viện, bắt ta xi đến thẳng sân bay. Suốt quãng đường, cô liên tục gọi cho Vương Nhược nhưng số ện thoại của toàn báo bận. Cô sốt ruột hối tài xế chạy nh giúp. Cứ nghĩ tới việc để vuột mất , nghe trái tim lạnh buốt và trống trải vô ngần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.