Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 224: Se Duyên Cho Người - 2

Chương trước Chương sau

Cùng lúc này, tại sân bay quốc tế, sau khi làm thủ tục xong, Vương Nhược len qua dòng đ đúc, ra đứng trước khu vực ga hít thở chút khí trời. Gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Ban nãy, vừa kết thúc cuộc họp thì và các đồng nghiệp chạy như chó đạp lửa đến đây luôn.

Ngước lên cao, mây xám u buồn giăng kín cả một khoảng trời bao la, nghe hơi sương nước lành lạnh vởn trong kh khí, biết hôm nay chắc c sẽ mưa. Để chiếc ện thoại về chế độ máy bay, thở dài, quay vào hướng phòng cách ly.

- Vương Nhược ơi.

Nghe tiếng gọi vẳng từ phía sau mà Vương Nhược cứ ngỡ tai bị lãng. Quay đầu lại, hốt hoảng khi th Như Ý vẫn đang trong bộ đồ bệnh nhân, chỉ khoác hờ một chiếc áo mỏng bên ngoài, chân mang dép lê, tóc tai lòa xòa hệt như vừa mới từ trong bệnh viện tâm thần ra. Vội vàng chạy đến bên cô, giọng lộ rõ vẻ lo lắng.

- em lại tới đây? Em còn yếu lắm biết kh? Chu Hồng đâu?

Đang ngó nghiêng tìm kiếm cô trợ lý thì đột nhiên cảm nhận vòng tay mảnh mai yếu ớt dần siết chặt l từng tiếng nấc nghẹn ngào cất lên.

- Em… Như Ý, em làm vậy? Sắp đến giờ , vào .

- đừng Vương Nhược, ở lại bên em, em thật sự cần .

Vương Nhược đẩy Như Ý khỏi , giữ đối diện để hỏi cho rõ ngọn ngành. Lúc này, cô mới nhận ra bàn tay vẫn băng gạc trắng, lẽ là do hôm qua bị thương trong lúc phá cửa. chưa kịp lên tiếng thì cô tiếp tục nhào vô ôm thật chặt và khóc lớn hơn khiến cho những hành khách xung qu e dè như thể tội phạm mới trốn ngục vậy.

- Làm ơn đừng mà. Vương Nhược, lẽ nào hết yêu em ? Em kh cho đâu.

- … kh . Em…

- Vương phó tổng, tới giờ ạ.

Tiếng của một giám đốc nam cất lên làm cả Vương Nhược và Như Ý đều giật quay lại. Tr th tới bốn năm đứng sát nhau chằm chằm, Như Ý chột dạ quay sang Vương Nhược.

- c tác ?

- , thế em nghĩ đâu?

- Vỹ Đình nói luôn, kh biết bao giờ quay lại? – Cô lí nhí hỏi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tới đây thì Vương Nhược đã rõ của mọi chuyện vừa xảy ra. Cái tên chủ tịch này cũng thật là, nhưng mà thích như vậy, cũng thầm cảm ơn em nữa. Mọi ưu phiền trong lòng phút chốc tan biến, nhẹ như giọt nước rơi xuống giữa lòng biển khơi.

- một tuần thôi sẽ về.

Các giám đốc trẻ tuổi chẳng nhịn được, bật cười khúc khích. Xem ra Vương phó tổng lúc này bay kh nổi , chẳng ai bảo ai, nọ nháy mắt kia, nối đuôi nhau tiến vào khu vực cách ly.

- còn chưa ? Bọn họ vào hết kìa.

Như Ý cúi đầu hỏi, tay kh biết bỏ đâu nên cứ vân vê tà áo khoác. Cô thật muốn chui luôn xuống đất cho đỡ nhục. Cũng may là đang mang cái bộ dạng ma chê quỷ khóc này nên chẳng ai nhận ra, nếu kh chắc cô rúc đầu vào áo mà trốn mất.

- Kh gấp, tối nay bay qua sau cũng được, giờ đưa em về.

Dứt lời, Vương Nhược mỉm cười, cúi xuống, luồn tay bế bổng Như Ý lên. Cô bị bất ngờ, chới với ôm l cổ . Khoảng cách hai gương mặt lúc này thật gần. Mất hết ba mươi giây, cô mới bối rối cúi đầu, tránh ánh mắt của . Làm mà suốt bao năm qua, cô kh nhận ra bạn học này sức hút đến vậy nhỉ.

Suốt quãng đường, Như Ý thẹn thùng chẳng dám Vương Nhược, cứ nhớ tới bộ dạng ban nãy của , cô chẳng biết cất mặt vào đâu. Phía bên ghế lái, Vương Nhược chốc chốc lại quay sang cô tủm tỉm cười. mới với tay chỉnh ện thoại về chế độ bình thường thì Vỹ Đình gọi đến.

- Gặp nhau chưa?

- , mà em nói với cô luôn vậy hả? Hại cô chạy đến độ chẳng còn hình nữa. – Vương Nhược vừa nói vừa bên cạnh.

- Này, hỏi lại cô nhé, em đâu nói là luôn, tại cô sợ mất quá nên tự suy diễn ra chứ.

- Em nói kh biết bao giờ trở lại còn gì?

- Thì em biết ngày nào xong việc đâu? nào? Em kh làm vậy thì cứ đợi ta đến lúc nhăn nheo, chống gậy bước vô hòm cũng chẳng ai hiểu lòng đâu.

- Cám ơn em, sẽ xem đây là món quà giáng sinh sớm.

- Được , dự án chuỗi nhà hàng khách sạn bên nước A , l về hết cho em. Em cần nhiều tiền để giữ chân Thủy Nguyệt.

- Sếp cứ yên tâm.

Tháo tai nghe bỏ qua một bên, Vương Nhược tập trung lái xe về bệnh viện. Tuy trời âm u nhưng cảm th hôm nay thời tiết thật đẹp và dễ chịu. Vỹ Đình thế mà lại tỏ tình giúp , đúng là chẳng bao giờ ngờ tới. Con thuyền tình ch chênh của nay đã cập bến bờ hạnh phúc, giờ đây thầm cầu chúc cho mối tình đẫm nước mắt của Vỹ Đình và Thủy Nguyệt cũng sẽ kết thúc viên mãn để hai thể đồng hành cùng nhau đến cuối đường đời.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...