Tình Yêu Phong Vân
Chương 228: Tình Khuất Mây Ngàn - 2
Tr bộ dạng tên trợ lý vật vờ vật vưởng, Kiến Quốc chẳng buồn hỏi tới, phóng thẳng lên cầu thang, th căn phòng khép hờ chẳng khóa, vội lao đến.
Đập vào mắt là khung cảnh kh thể nào bầy bừa hơn được nữa, tưởng tượng thì cũng chưa từng nghĩ tới một kẻ ưa gọn gàng, sạch sẽ như Vỹ Đình lại thể ngủ trên đống rác thế này.
Gối chăn rối tung rối nùi, cái thân gầy nhom kia thì nằm thòng lòng, nửa trên nửa dưới. Những vệt vang đỏ vương vãi khắp nơi, nồng nặc đến độ ngửi thôi cũng muốn say theo, vỏ chai lăn l lốc tứ tung. Kiến Quốc lắc đầu ngán ngẩm, cái tên này là đang định nấu món bao tử hầm rượu vang hay gì mà uống khiếp vậy.
vừa vươn tay lay gọi thì Vỹ Đình đột nhiên trở , lăn cù tèo, rớt luôn xuống giường. Cơn đau làm tỉnh giấc, đôi mắt mơ màng trước mặt nhưng vẫn kh ngồi dậy, cứ nằm dán dưới sàn, hỏi vọng lên.
- biết cô đâu đúng kh?
- bị ngáo ? mới về làm mà biết chứ?
- Nói dối, chắc c là biết.
- Này, thừa nhận trước đây từng nói dối nhưng lần này thật sự kh biết. Cái thằng này, yêu kiểu gì mà ngược ngạo vậy? Hành hạ khác tự hành luôn .
Kiến Quốc chống nạnh, bức xúc tuôn một tràng dài. Vừa liếc mắt lên phía trên đầu giường, ngạc nhiên đến độ c.h.ế.t đứng hết m phút. Gương mặt cô dâu trong ảnh là của Thủy Nguyệt nhưng chú rể đang ôm cô là một tên đàn lạ hoắc.
- Vỹ… Vỹ Đình à, tấm ảnh đó là thế nào vậy?
- Là của lúc trước. - Vỹ Đình đáp, mắt vẫn vô hồn vào khoảng kh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- đừng nói với rằng Thủy Nguyệt chính là vị hôn thê kia nhé.
- Chính là cô .
Câu xác nhận của Vỹ Đình làm Kiến Quốc đơ ra như cán cuốc. chưa kịp hỏi gì thêm thì đã kể cho nghe tất cả. Về chuyện năm xưa cô ra là vì nghĩ cho tương lai của và c ty mà đến tận bây giờ mới biết, chuyện cô vô tình nghe được những lời nói dối Như Ý để hiểu lầm tình cảm dành cho cô và trốn chạy khỏi .
- Vốn muốn gặp cô để gỡ hết khúc mắc nhưng cô . đánh mất cô thật . Thời gian sau này biết sống đây?
Nói xong, Vỹ Đình bật khóc như một đứa trẻ bị mẹ nó đem bỏ giữa chợ trời làm Kiến Quốc bối rối chẳng biết khuyên làm . bất lực và tuyệt vọng thế nào mới thể khiến một ngỡ là cục sắt như trở thành yếu đuối đến vậy.
- Vỹ Đình, nhờ La Hải Triều kiểm tra giúp d sách hành khách trong chuyến bay đó và các chuyến bay khác đến nước Y nhưng kh ai tên Đỗ Thủy Nguyệt cả.
Nghe Kiến Quốc nói thế, Vỹ Đình vội vàng bật dậy nhưng được m giây lại nằm bẹp xuống. Dẫu cho Thủy Nguyệt kh xuất hiện trên các chuyến bay đó thì cô cũng đã , cô kh cho bạn thân nhất của biết nơi cô đến thì làm m mối mà tìm đây.
- cứ ủ ê thế này cũng chẳng là cách, xem cái bộ dạng bây giờ của , còn giống nữa kh?
Dứt lời, Kiến Quốc tiện chân đá luôn cái vỏ chai lăn tận xuống gầm bàn hậm hực trở ra, leo lên xe chạy một mạch tới c ty. Kh vì giận Vỹ Đình mà là đang giận chính bản thân .
M ngày trước, trong lúc gọi ện thoại cho Thủy Nguyệt, đã chỉ trích vị hôn thê của Vỹ Đình thậm tệ mà chẳng biết rằng chính là cô. Thầm nghĩ lẽ nào vì những lời nói mà cô quyết định bỏ biệt tích hay kh. Lương tâm lúc này như bị kiến cắn, khó chịu vô cùng.
Hôm qua, lúc chuẩn bị lên máy bay, gọi cô nhưng kh liên lạc được. Sau đó, gọi cho Phương Giao Tình để hỏi thăm thì mới biết sự tình.
Vì muốn chắc c, nhờ La Hải Triều bảo nhân viên tra giúp d sách hành khách trên các chuyến bay đến nước Y vì nhà tên họ La vốn là cổ đ lớn của cảng hàng kh nhưng kết quả tra được kh hề tên cô, vậy nên mới bay về đây chứ kh thì đã đứng đồng ở bên đó mà đợi .
Chưa có bình luận nào cho chương này.