Tình Yêu Phong Vân
Chương 227: Tình Khuất Mây Ngàn - 1
Vừa chạm ngõ nhà ga quốc tế, Vỹ Đình vội vàng lên bảng ện tử, trên đó hiển thị th tin chuyến bay đến nước Y đã khởi hành. Chen qua dòng đ đúc, hối hả chạy thẳng lên tầng hai, đến quầy check in.
Nữ nhân viên trong bộ đồng phục màu x nước biển vừa tr th liền cúi đầu chào. Cô nhận ra chính là vị lãnh đạo cấp cao của Thịnh Vũ, mọi khi tới làm thủ tục xuất ngoại bảnh nhưng hôm nay nhếch nhác thế này.
- Cho hỏi chuyến bay sắp khởi hành đến nước Y là m giờ vậy? – hỏi trong tiếng thở gấp.
- Thưa , đã cất cánh mười lăm phút trước ạ.
- Kh bốn giờ ba mươi mới bay ?
- Dạ, m hôm trước, hãng hàng kh đã ều chỉnh giờ khai thác sớm hơn thường lệ ạ.
Bàn tay Vỹ Đình rời khỏi quầy, bu thõng xuống như bị gãy. Đây lẽ nào lá ý trời , cô thật , lại một lần nữa, vô tình và lạnh lùng bước ra khỏi cuộc đời . Ở cái thành phố tưởng chừng nằm trong tầm kiểm soát này mà tìm th cô còn khó khăn nữa là một nơi xa xăm như vậy.
Đôi chân thả từng bước chơi vơi vô định giữa cơn mưa trắng trời, chỉ lê mỗi tấm thân thôi mà nặng nề quá. Định mệnh trớ trêu thế nào mà cứ mỗi mùa thu qua lại mang theo cả con gái yêu để tình lạc lõng giữa mùa đ lạnh buốt.
Nếu như khoảng cách giữa hai chỉ là một cơn mưa chiều lấp lối, nguyện dầm đến khi trời quang để tới bên cô. Thế nhưng nơi cô là nước Y, cách bên đây nửa vòng trái đất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Những hình ảnh ngày còn bên nhau liên tục ùa về trong tâm trí Vỹ Đình, bờ môi ấm áp, hương tóc bồi hồi, ánh đắm đuối, lời nói thầm thì, vòng tay siết nhẹ. Đôi mắt cứ thế nhòa dần toàn thân ngã quỵ xuống. Ở cùng một nơi này, kẻ tìm th tình yêu, mất nhau vĩnh viễn.
Tuấn Kiệt vừa đỗ xe xong, chạy tới đã th sếp nằm bất động trên nền mưa lạnh giá. Hoảng quá, quăng luôn cả chiếc ô, lao tới bên cạnh nhờ thêm một vài giúp đưa lên xe vì tuy Vỹ Đình gầy thật nhưng lúc ngất xỉu thì nặng kh thể tả, nếu mà cố sức chắc sẽ bị cong xương sống, ng xương sườn mất thôi.
Về đến căn biệt thự, chật vật dìu vào. Tuy đứng kh vững nhưng Vỹ Đình vẫn tự lê lết lên phòng, tắm gội và thay đồ chứ kh để giúp.
Suốt một đêm dài, cứ chốc chốc, Tuấn Kiệt lại len lén vào phòng sếp một lần. Từ chiều đến giờ, Vỹ Đình chẳng nói câu nào, cứ ngồi trầm ngâm và đắm trong men rượu. Vì sợ làm chuyện dại dột nên nào dám rời . Cũng may là để cửa, chứ đóng thì chắc trèo ra ban c ngồi dầm mưa ngoài đó mà c mất thôi.
Hôm nay, mẹ vợ lên thăm và ở lại cùng Hà Mỹ Đình, kh thì cũng chẳng biết làm nữa, chẳng lẽ mang cả cô vợ bầu sang đây để cùng nhau trực sếp.
Dì Hà đã chuyển về ở cùng con gái bà sau ngày đưa tang Quế Lệ Na, cứ mỗi cuối tuần, hai mẹ con họ đến dọn dẹp nhà cửa giúp Vỹ Đình về. Vậy nên, căn biệt thự to tướng này chỉ còn sinh sống, kh mướn hay thuê ai hầu hạ, phục vụ cả.
Với tay khui thêm một chai rượu, Vỹ Đình thẫn thờ ra ô cửa kính, nơi con đường dài hun hút đang chạy vào đêm thâu, ánh đèn màu cũng kh làm cho nó trở nên đẹp và lộng lẫy hơn trong mắt . Dẫu biết rằng uống nhiều chẳng tốt nhưng đây là cách duy nhất để quên cơn đau thể xác và tâm hồn đang hành hạ lúc này.
Mưa vẫn rơi mãi, thánh thót ru hời trong đêm, vô tình như chính ai kia vậy. Ánh sáng heo hắt từ chiếc đèn bàn in bóng dáng gầy hao lên vách, thật ảm đạm, thật thê lương.
Trời vừa hửng sáng, Tuấn Kiệt đã bị tiếng chu ện thoại đánh thức, cả đêm kh ngủ, mới vừa nằm xuống được một chút thì lại bò dậy. cố gắng mang đôi mắt kh th tổ quốc ở đâu ra mở cửa cho Kiến Quốc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.