Tình Yêu Phong Vân
Chương 230: Nỗi Niềm Biết Tỏ Cùng Ai - 2
Diệp Trân khẽ cười, đưa chìa khóa cho yêu. Lộ Tinh Văn mở cửa xong liền đón l túi thức ăn trên tay cô, vào đặt trên bàn và soạn ra từng thứ, khẩn khoản đề nghị.
- Diệp Trân, em dạy cách nấu ăn nhé. Sau này, cũng muốn nấu cho yêu những bữa cơm ngon.
- Bây giờ muốn nấu gì cứ lên Google tra là được mà. – Cô vừa tháo giày cất lên kệ vừa đáp.
- Em dạy thì sẽ nh biết hơn.
Nói xong, Lộ Tinh Văn xách con cá tòn teng bỏ vô chậu rửa. Diệp Trân cởi chiếc áo khoác ngoài, nh chóng bước vào bếp. cái bộ dạng của tên ca sĩ này cô th giống như m đứa cháu của hơn là bạn trai vậy kh biết. Với tay l hai chiếc tạp dề, cô đưa cho một cái, bảo mặc vào cùng nhau chuẩn bị bữa tối.
Mọi việc diễn ra suôn sẻ, các khâu sơ chế nguyên liệu vừa xong thì Diệp Trạch gọi tới. Lộ Tinh Văn liền nh nhảu đẩy cô lên nhà trên nghe máy.
Diệp Trân yên tâm nhận ện thoại mà kh biết Lộ Tinh Văn đang múa may quay cuồng dưới bếp. Vì nghĩ món cá chiên đơn giản nên l ch như hành kh muối, tr thủ nấu trước.
L dầu rót vào chảo cho nóng xong, mang con cá còn nước non tùm lum thảy vào. Kết quả là nó nổ như bắp bung, dầu đèn bay tứ tung lục giác. hoảng quá, vớ luôn cái nắp thủy tinh làm khiên che mặt l đũa trở cá liên tục vì sợ cháy, cứ nổ bên này lại né sang bên kia.
Diệp Trân vừa đặt ện thoại xuống, trở vào thì th thiên vương đang nhảy vũ ệu sam ba chiên cá. Cô vội chạy đến hạ nhỏ lửa, l nắp đậy cái chảo lại.
- bị dầu văng trúng kh? – Diệp Trân lo lắng hỏi han.
- Kh . Nhưng nó nổ ghê thế nhỉ?
- Em đang để cho nó ráo hết nước mà, chiên nó làm gì?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- nghĩ là em bận nên phụ em cho nh thôi. - cúi đầu, tiu nghỉu.
- Cũng may là kh .
Cô mỉm cười an ủi tiếp tục nấu các món khác. Chương trình vào bếp cùng nổi tiếng hỏng bét một nửa. con cá nằm trên dĩa mà th thật tội nghiệp, da dẻ nó dính hết xuống chảo, cá ta đưa nguyên body trắng phau, chiên mà hệt như luộc vậy.
Ăn uống xong xuôi thì cũng gần tám giờ tối, Lộ Tinh Văn ôm tạm biệt Diệp Trân lên xe phóng thẳng đến ểm diễn.
Cùng lúc này, trong căn biệt thự của Vỹ Đình, Tuấn Kiệt cứ lấp ló trước cửa phòng sếp mãi, đâu tầm năm phút sau, mới tr th thò đầu khỏi phòng. bộ dạng phờ phạc của chẳng khác m tên mới đập đá xong là m. Hóa ra, con ta khi muốn làm xấu thì đâu cần đến phù thủy makeup.
- chưa về ? - Vỹ Đình , khàn giọng hỏi.
- Dạ chưa. ăn chút cháo nhé, em mới mua về đ ạ.
- cứ ăn xong về nghỉ ngơi . Mai thì đến c ty, đừng sang đây nữa.
- À. Sếp, việc bên phòng kỹ thuật của khách sạn…
- Bỏ . Ai chẳng lúc mắc sai lầm, bảo họ sau này cẩn thận hơn là được.
Dứt lời, Vỹ Đình lại quay trở vô, đóng cửa kín mít. Tuấn Kiệt thở dài ảo não. Này là sếp muốn tuyệt thực cho nh c.h.ế.t hay gì. Tận hôm qua đến giờ chẳng tý cơm cháo nào vào bụng cả.
Thầm nghĩ chắc thì mới ăn nên mau mắn rời khỏi. Dẫu cũng còn quan tâm chuyện c ty, chẳng lý nào lại tự tử đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.