Tình Yêu Phong Vân
Chương 231: Hẹn Ước Đợi Chờ - 1
Quay qua quay lại đã hơn một tuần kể từ ngày Thủy Nguyệt rời khỏi thành phố S hoa lệ. Chuyến c tác đến nước A của Vương Nhược cũng đạt được những thỏa thuận và kết thúc mỹ mãn. Mọi việc ở Thịnh Vũ vẫn diễn ra bình thường, chỉ là, phòng chủ tịch vẫn luôn đóng cửa.
Kiến Quốc quay tròn tròn cây viết trên tay, ngửa cổ lên trần nhà. Đang thở ngắn thở dài thì Tần Vy An đẩy cửa bước vào, th báo rằng Vỹ Đình vừa đến c ty và mới chui vào phòng tức thì. nghe cô nói xong liền cười mãn nguyện.
- Lá đơn từ chức của tác dụng đ chứ, biết thế nên đưa sớm cho ta một chút.
Dứt lời, đứng phắt dậy, nhảy khỏi bàn làm việc, phóng thẳng qua phòng kế bên. Tần Vy An buồn rầu ôm l tập hồ sơ vừa ký xong lặng lẽ xuống tầng dưới.
Hôm qua, bảo cô mang đơn từ chức đến nhà Vỹ Đình và giao cho , kết quả là hôm nay đã xuất hiện. Tuy cô vui vì cuối cùng cũng chịu ra khỏi nhà, đến c ty nhưng càng buồn hơn khi hiểu rằng Kiến Quốc sẽ nh chóng rời xa nơi này.
Vỹ Đình vừa mở chiếc máy tính lên thì nghe tiếng gõ cửa, chỉ m giây sau, Kiến Quốc tiến vào. Tr th bạn thân ngồi như thể con hiu đang mổ bàn phím mà đau cả mắt.
Tình yêu là một cái gì đó thật khó nói, trước đây, cho rằng Vỹ Đình đã thất vọng nhiều về vị hôn thê nhưng hóa ra luôn hy vọng cô sẽ quay về bên cạnh, vẫn yêu thương dẫu bị tổn thương.
Nếu đổi lại vị trí của thì kh chắc bản thân đủ dũng khí mà đeo đuổi thứ tình yêu như cây xương rồng, càng ôm càng đau đớn kia hay chăng nữa.
- Đơn từ chức này là ? - Vỹ Đình vừa hỏi vừa cầm l tờ gi đưa lên.
- Nếu kh đưa nó cho thì giờ này sẽ ở đây à?
Kiến Quốc kéo chiếc ghế đến ngồi đối diện Vỹ Đình. Cả hai đấu mắt một đỗi thì Vỹ Đình cúi xuống, tiếp tục đánh máy.
- Vậy là sẽ ở lại kh?
- Kh đâu, vẫn sẽ nghỉ.
Nói xong, liền quay sang phía khác, sợ th cái bộ dạng thảm thương của Vỹ Đình thêm vài câu trách móc từ thì sẽ kh kiềm được mà nhận lời ở lại mất thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-231-hen-uoc-doi-cho-1.html.]
- Từng một rời bỏ mà , hết Thủy Nguyệt đến . – Giọng Vỹ Đình chùng xuống.
- Vỹ Đình à…
- bàn giao những gì còn dang dở cho Tần Vy An nhé, để cô phổ biến lại với mới.
chữ ký đóng mộc đỏ chót trên lá đơn, Kiến Quốc khẽ gật đầu đứng dậy rời . Dẫu xót xa khi biết Vỹ Đình đang trách khéo nhưng ước mơ của riêng , còn nữa là cảm th việc Thủy Nguyệt biến mất cũng phần lỗi do miệng mà ra. Nếu hàng ngày giáp mặt , sẽ vô cùng bứt rứt khó chịu.
Cơn mưa tuyết làm cho ngày dài ở văn phòng càng dài thêm. Hết giờ làm việc, Kiến Quốc rủ Tần Vy An cùng ăn, xong tới quán bar làm vài ly cocktail giảm bớt căng thẳng.
Gã Bartender th hai vị khách đã lâu mới ghé lại liền tỏ vẻ mừng vui ra mặt. Kiến Quốc làm hiệu bảo gã pha cho một ly cocktail như thường lệ quay sang Tần Vy An.
- Cô uống gì?
- Giống .
Cả hai cùng im lặng lắng nghe giai ệu du dương, dịu nhẹ của bản nhạc Jazz quen thuộc. Khi gã Bartender pha đến ly cocktail thứ bốn, Kiến Quốc mới lên tiếng.
- Tần Vy An, cảm ơn cô vì đã hỗ trợ trong khoảng thời gian dài như vậy.
- Kh gì đâu, tất cả là vì c việc thôi. Mà… bao giờ ?
- M ngày nữa. May là mọi việc hôm giờ cô theo sát nên bàn giao cũng nh.
Tần Vy An khẽ gật đầu đưa ly rượu lên môi, một hơi uống cạn, như muốn nuốt trôi chút gì đó nghẹn nơi cổ khiến cô chẳng thể thốt nên lời. Nếu như nước mắt thể men theo khóe mi mà rơi xuống thì đã tốt, cảm giác khóc trong lòng này thật khiến trái tim đau quá.
cô gái ngồi bên cạnh đột nhiên biểu hiện khác lạ, Kiến Quốc thôi kh uống thêm nữa, l cớ buồn ngủ nên muốn về sớm. Th toán xong xuôi, cả hai sóng bước ra ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.