Tình Yêu Phong Vân
Chương 233: Mông Lung Nỗi Sợ - 1
Dùng bữa tối xong, Như Ý ngỏ lời muốn ghé quán bar thưởng thức vài ly rượu cho dễ ngủ. Từ ngày Vương Nhược c khai với báo giới về mối quan hệ giữa hai thì Chu Hồng cũng xin nghỉ việc luôn để về quê chăm sóc mẹ già.
Sức khỏe của mẹ Chu Hồng vốn kh ổn từ lâu nhưng vì thương Như Ý nên cô cố gắng chạy chạy lại giữa hai nơi. Nay th nữ diễn viên đã để gửi gắm nên cô mới yên tâm rời khỏi.
Ở cùng nhau một khoảng thời gian khá dài nên Như Ý vẫn chưa kịp thích nghi với việc kh Chu Hồng bên cạnh, buổi tối ngủ một trong căn nhà cứ th thiếu vắng và hơi sợ.
Mân mê ly rượu trên tay, Như Ý tủm tỉm cười khi nhớ lại hình ảnh xác xơ của từ hơn một tuần trước.
- Vương Nhược, hôm em gớm như vậy mà cánh phóng viên vẫn nhận ra được, hay thật đ. – Cô dịu dàng cất tiếng.
- Em kh biết đứng cạnh em là ai ? Họ đương nhiên là nhận ra .
- Ôi trời, em kh biết là Vương phó tổng tự tin vậy đ.
- Thế à? lẽ vì được em chấp nhận nên th tự tin hơn.
Câu nói của Vương Nhược làm Như Ý hơi chút ngại ngùng, bẽn lẽn quay sang chỗ khác. Đến khi nghe tiếng chu ện thoại của bên cạnh ngân nga thì cô mới giật ngoảnh lại. đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, dịu giọng.
- Là Lộ Tinh Văn, ra ngoài nghe một lát.
- Dạ, .
Như Ý theo bóng tới khi khuất hẳn mới quay vào quầy, bảo nhân viên trẻ tuổi pha cho thêm một ly rượu. Cô cũng sở thích ngắm khác pha chế rượu hệt như Kiến Quốc, cứ chăm chú đôi bàn tay êu luyện kia kh chớp mắt.
- Của cô đây, đại minh tinh. - nhân viên đặt thành phẩm mới tạo ra xuống trước mặt nữ diễn viên.
- Cám ơn . – Như Ý cười nhẹ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Hôm nay uống rượu còn thưởng thức đ, lần trước uống như nước lã xong say kh biết gì luôn.
- Lần trước hả? Là khi nào vậy? Mà nhớ rõ thế? là khách quen ? – Cô gấp gáp hỏi dồn.
- Từ hôm đến nay cũng lâu lắm mới quay lại quán. Lần say đó là hoa đán Từ Lưu Ly đưa về nên mới nhớ dai vậy.
Tr th Vương Nhược quay trở vô, nhân viên thôi kh nhiều chuyện nữa, chăm chú tập trung vào c việc.
sắc mặt yêu đột nhiên thay đổi, Vương Nhược lo lắng hỏi han nhưng Như Ý chỉ nói rằng do lâu ngày quá kh uống rượu nên mới thế. Nếu lúc nãy nhân viên trẻ kia kh nói thì chắc cô cũng quên mất chuyện xảy ra giữa Vương Nhược và Từ Lưu Ly.
Tr nhàn tản thưởng thức ly rượu mà cô th khó chịu trong lòng vô cùng, dù muốn hỏi xem mối quan hệ giữa hai họ là như thế nào nhưng lại chẳng thể thốt nổi nên lời.
Cô biết bản thân kh quyền chất vấn về bất kỳ con gái nào trước đây quen vì chính là hiểu rõ nhất tình cảm cô từng dành cho Vỹ Đình. đã chẳng chấp nhất cô thì cô lý nào dám hạch hỏi chứ.
Uống hết ly rượu mới gọi, Như Ý bảo Vương Nhược đưa về. Hình ảnh Từ Lưu Ly ngã từ cầu thang xuống cứ lởn vởn trong đầu mãi kh thôi. Đến khi xe dừng trước cổng nhà mà cô vẫn cứ như kẻ mất hồn.
- Như Ý, tới nhà em.
- Hả? À, dạ.
- Em vậy? Em kh khỏe ở đâu ? - Vương Nhược cô, lộ vẻ lo lắng.
- Đâu . Chỉ là… em muốn hỏi, Tinh Văn em biết chuyện giữa chúng ta làm loạn gì kh?
- Em đừng lo, nó còn ủng hộ hai tay hai chân nữa mà. Vậy , ngày mai em đến nhà cùng nấu nướng ăn uống cho vui, để bảo Tinh Văn gọi Diệp Trân nữa, sau này chúng ta đều sẽ là một nhà mà, thân thiết với nhau một chút.
- Dạ được.
khẽ choàng tay ôm l cô, nhẹ nhàng hôn lên trán và chúc ngủ ngon. Chờ cô vào nhà, khóa cổng lại, mới lái xe rời khỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.