Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 232: Hẹn Ước Đợi Chờ - 2

Chương trước Chương sau

Vẻ đẹp lạnh giá của những đêm đ thật khiến ta say mê, nhưng đối với kẻ cô đơn lại buồn như vô tận. Tần Vy An thổn thức theo bóng lưng trước mặt. Chỉ còn vài ngày ngắn ngủi nữa thôi là đàn cô yêu đã thật xa .

Cô kh biết bây giờ mà l hết can đảm để tỏ lòng cùng thì kết quả nhận về sẽ ra nữa. Nếu bị từ chối, lẽ sau này đến làm bạn bè cũng chẳng thể được. Nhưng nếu kh nói ra, cô sợ bản thân sẽ hối hận suốt đời.

- Lâm Kiến Quốc, thể chờ kh?

Câu hỏi bất chợt vang lên sau lưng làm bước chân Kiến Quốc chững lại. Vừa quay đầu, th đôi mắt trong veo kia ngấn đầy nước. Vốn đã nhận ra Tần Vy An tình cảm với từ lâu nhưng luôn giả vờ như chẳng biết. Vì vẫn nuôi hy vọng Thủy Nguyệt sẽ cho cơ hội.

Thế nhưng lẽ đã mơ ước xa xôi quá . là bạn thân của Vỹ Đình, cho dù cô chọn cách rời xa thì cô vẫn sẽ kh đến bên . Trong nước đua tình này, là kẻ thua cuộc, trái tim con gái mãi mãi chỉ ôm ấp một ảnh hình duy nhất. Hít một hơi thật sâu, tiến lại gần Tần Vy An, dịu giọng.

- Nếu như một lúc nào đó thể quên được cô thì đầu tiên nhớ tới sẽ là cô. Nhưng mà biết đến bao giờ chứ, cô…

- chờ .

- Tần Vy An…

- sẽ chờ cho đến lúc quên được. Chỉ cần là nhớ rằng luôn ở đây chờ .

Giọt nước long l tràn qua khóe mi cô rơi xuống nhưng theo đó là một nụ cười khẳng định. Kiến Quốc đưa tay chỉnh chiếc khăn quàng trên cổ đối diện, đôi môi bạc cũng khẽ mỉm cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-232-hen-uoc-doi-cho-2.html.]

- Lên xe thôi. đưa cô về.

Tần Vy An khẽ gật đầu nh chóng bước vào xe. Tuy câu trả lời của Kiến Quốc chẳng đưa mối quan hệ giữa hai tiến hay lùi thêm bước nào nhưng ít ra cô đã thể nói lên nỗi lòng cùng và ít ra vẫn cho cô một chút hy vọng mong m về mối tình đơn phương này.

Đường về nhà đêm nay ngắn quá, mới đó mà sắp tới nơi . chiếc xe chạy theo phía sau qua gương chiếu hậu, Tần Vy An cảm th trong lòng vô cùng ấm áp.

Cùng lúc này, tại phim trường thuộc tập đoàn Thịnh Vũ, cảnh quay của Như Ýcũng vừa kết thúc. Vương Nhược đã đứng chờ cô từ chiều đến tận bây giờ để cùng nhau ăn.

yêu xuất hiện với dáng vẻ mệt mỏi, muốn khuyên cô rời xa ánh hào quang đó và để mọi thứ cho lo liệu nhưng biết như vậy là quá ích kỷ, đối với nghệ sĩ mà nói, buộc bỏ sự nghiệp chẳng khác nào chặt đứt đôi cánh của họ vậy.

- đợi em lâu chưa? – Như Ý vừa ngồi vào ghế phụ vừa hỏi.

- Cũng kh lâu lắm. Em muốn ăn gì?

- Lẩu ạ.

Vương Nhược nhẹ gật đầu, với tay cài dây an toàn cho Như Ý lái xe đến quán lẩu nổi tiếng gần phim trường. Cô mỉm cười tựa lưng vào ghế. Ở bên cạnh khiến cô cảm giác thoải mái hơn bao giờ hết.

Trước đây, dù là với Mạc Cách Tùng hay Vỹ Đình, cô luôn trước ngó sau, còn những ểm ăn uống bình dân thì tuyệt nhiên kh bao giờ dám bước tới vì sợ cánh phóng viên dễ dàng bắt gặp, cứ vào những nơi sang trọng ít .

Cái hôm cô nhếch nhác đuổi theo Vương Nhược đến sân bay thế mà lại bị đám ký giả phát hiện, chụp hình đưa tin, và từ nước A xa xôi, đã chính thức lên tiếng xác nhận th tin đang hẹn hò cùng cô, còn nói là bản thân mặt dày theo đuổi bao nhiêu năm mới được cô chấp nhận.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...