Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 46: Công Tình Phân Minh - 2

Chương trước Chương sau

Dùng bữa xong thì màn đêm cũng phủ vây khắp trang trại, Vỹ Đình lên sân thượng hóng gió, ngắm những ánh mờ tỏ trên nền trời đen tĩnh mịch, nghe tiếng côn trùng vọng tấu một ệu nhạc hắt hiu.

Vẫn biết Lâm Kiến Hào là ân nhân của nhưng nếu bắt bản thân nhường lại con gái yêu cho Kiến Quốc thì làm kh được, cuộc tình đó với mà nói vô cùng quý giá dẫu mong m.

- chưa ngủ ? - Kiến Quốc tiến lại, đưa một ly vang cho Vỹ Đình.

- M khi được về quê thế này, đang tận hưởng.

- tưởng là tên do nhân trái tim khô cằn kia đ.

Kiến Quốc nói và cụng nhẹ hai chiếc ly, sau đó đưa lên môi. Vỹ Đình nhấp một ngụm rượu, tiếp tục hướng ánh mắt ra xa xôi, cất tiếng.

- Kiến Quốc, nếu một ngày cùng yêu một cô gái thì sẽ thế nào?

- gì to tát chứ, cạnh tr c bằng thôi, đến cuối cùng sẽ tôn trọng quyết định của cô . – Kiến Quốc vô tư đáp.

- Thật kh?

- Đương nhiên, c tình phân minh mà, dẫu vậy thì vẫn sẽ làm tốt c việc giao, đồng ý kh?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-46-cong-tinh-phan-minh-2.html.]

kh hay biết Vỹ Đình đề cập tới là Thủy Nguyệt, nghĩ rằng chỉ hỏi cho chuyện mà thôi. đang nôn nao về lại thành phố chui ngay vào phòng tối để mà rửa ảnh tặng cho cô đây.

Trong khi Kiến Quốc thao thức suốt đêm thì thương nhớ vẫn ngủ ngon lành tới tận lúc trời hửng sáng, mãi lúc nghe tiếng chu ngân nga, Thủy Nguyệt mới choàng tỉnh. Th số của Phương Giao Tình, cô lật đật bật dậy.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Thủy Nguyệt qu ra, cùng cô bạn nấu cháo ện thoại. Qua hồi lâu chuyện trò, Phương Giao Tình nói cho Thủy Nguyệt biết rằng vợ chồng cô đang ý định xuống thành phố lập nghiệp.

Lúc trước mới ra trường, kinh tế khó khăn nên Tăng Vỹ từ bỏ ước mơ về miền núi trồng trà, nay cuộc sống đã thư thả hơn nên bàn với vợ nhượng lại mảnh đất cho dì ruột, l vốn mở một c ty nhỏ, hoạt động trong lĩnh vực xây dựng.

Phương Giao Tình th những năm qua chồng vất vả hy sinh vì gia đình nên bây giờ cô muốn sát cánh cùng , giúp hoàn thành chí lớn.

Cuộc gọi của cô bạn thân làm Thủy Nguyệt nhớ đến miền núi bình dị .

Nhẹ bước tiến đến bên bàn, cô đưa tay mân mê cây bút máy được chạm khắc tinh xảo, trên nắp đính một viên đá màu vàng ch nhạt, đó là món quà mà bạn Alex đã tặng cô trước khi trở về nước Y.

Sáu năm trước, lúc ngang ghềnh suối, Thủy Nguyệt và Phương Giao Tình vô tình th Alex bị ngất trên bờ, sau đó hai cô đã cố gắng đưa về nhà. Trong trí nhớ của cô, là một khá thân thiện và hiền, ánh mắt x nước biển cùng mái tóc vàng đặc trưng và nụ cười tỏa nắng.

Theo lời giới thiệu của Alex thì là một nhà văn nghiệp dư, thích khám phá các vùng đất xa lạ và viết về chúng cũng như cuộc sống của những con nơi đó. Khi biết Thủy Nguyệt chung niềm đam mê với , đã khuyến khích cô sáng tác, cây bút máy chính là món quà động viên tinh thần.

Ngày rời khỏi nơi , Alex đã hẹn sẽ quay lại nhưng suốt bao nhiêu năm liền cô chẳng th bóng dáng bạn ngoại quốc đâu cả, số ện thoại và email đều kh còn hoạt động.

Tuy vậy, Thủy Nguyệt vẫn luôn thầm cám ơn vì đã tiếp thêm động lực cho , những mong một lúc nào đó còn thể gặp lại nhau.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...