Tình Yêu Phong Vân
Chương 47: Anh Em Họ Vương - 1
Ngày cuối tuần đối với Lộ Tinh Văn mà nói là ngày chán nhất, cứ nằm vật vờ trên ghế sô pha chờ Vương Nhược nấu cơm.
bận rộn mà bản thân chẳng phụ giúp được gì thì áy náy lắm nhưng đành chịu, bởi vì mó tay vào cái gì thì y như rằng cái đó hỏng bét và chưa đầy ba phút, sẽ tống cổ khỏi bếp. Cuộc đời chỉ nhảy và hát là làm tốt thôi.
Vương Nhược bảo hai em cả tuần toàn ăn quán nên ngày nghỉ nấu nướng ở nhà cho đủ chất. Nhưng dẫu cho ăn bên ngoài thì cũng là sơn hào hải vị, còn sợ dư chất nữa đây, chỉ là biết xem trọng bữa cơm gia đình.
- kh kiếm chị dâu về nấu cho? – lết tới bàn ăn, lên tiếng hỏi.
- Em tưởng đưa con gái ta về nấu cơm cho dễ lắm à? – đáp, tay vẫn thoăn thoắt thao tác.
- Với mà còn khó thì em biết làm ?
- Ăn cơm thôi.
Lộ Tinh Văn xụ mặt, bước đến phụ bưng thức ăn đặt lên bàn. nhiều ều c nhận là Vương Nhược giỏi, trong đó kể đến tài nấu nướng. Đôi khi cảm th sống cùng trai còn sướng hơn sống cùng ba mẹ.
Ăn uống xong xuôi, vào phòng mở nhạc nghe, còn Vương Nhược xách máy ảnh ra ngoài. Cả tuần lịch làm việc kín mít, chỉ khoảng lặng cuối tuần là dành riêng cho bản thân thôi.
Vương Nhược và Kiến Quốc đều là những niềm đam mê thật sự với nhiếp ảnh, muốn tìm tòi, khám phá nét đẹp duy mỹ qua lăng kính cổ ển, thích tự tay tráng rửa những bức hình trong phòng tối, đối với cả hai mà nói thì căn phòng tối mù tối mịt, đỏ lòm đỏ lét đó chính là thánh địa của họ.
Lúc chụp hình để phục vụ c việc toàn dùng máy ảnh kỹ thuật số, thế nên tốc độ bấm máy cũng nh hơn nhiều, nhưng với máy ảnh phim thì kh thể năm giây mà cho ra một bức ảnh được, nghệ thuật này như một nốt nhạc trầm giữa cuộc sống xô bồ hiện đại.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cánh đồng cỏ lau ven ngoại ô thành phố vẫn đương nở rộ sau một mùa đ dài. Những b hoa màu trắng tinh khôi, hoang dại trong ánh chiều tà đang lao xao trong gió vào khung hình của Vương Nhược càng đẹp đến nao lòng.
Giữa khung trời bình dị, thấp thoáng bóng dáng một con gái đang ngồi trên những chiếc cống tròn bê t thả hồn ngắm cảnh. Mái tóc xõa bay nhẹ trong cơn gió chiều, những vệt nắng vàng nhạt tô ểm trên gương mặt đài các.
- Như Ý. – Vương Nhược tiến lại gần, cất tiếng gọi khẽ.
- Vương Nhược, đâu đến đây? – Cô bất ngờ,hỏi thay câu chào.
- ra ngoài chụp ảnh dạo thôi.
Nói , Vương Nhược bước đến ngồi cạnh bên. Như Ý đưa mắt , khẽ mỉm cười, so với lúc mặc tây trang, tr bây giờ bụi bặm, phong trần đúng chất nhiếp ảnh.
- Bình yên nhỉ? Nhớ khi còn học đại học, những lúc stress em vẫn thường đến đây. – Cô cất giọng xa xôi.
- Ừm. – khẽ đáp.
Nơi đây cũng chứa đựng tuổi thơ một thời của Vương Nhược, căn nhà nhỏ của bà ngoại nằm sát cánh đồng này nhưng giờ đã được thay thế bằng những tòa chung cư cao ngất, trong số đó cả dự án do Thịnh Vũ làm chủ đầu tư.
yêu loài hoa kh cao sang, kh quá đẹp như yêu chính tuổi thơ yên ả của , những buổi chiều cùng đám bạn nhà nghèo đuổi bắt nhau giữa cánh đồng hoa dại, hòa vào với thiên nhiên, cây cỏ. Như Ý lẽ sẽ chẳng bao giờ biết được, bao nhiêu năm về trước một trai vẫn lén ngắm và chụp ảnh cô tại nơi đây.
Đang chìm trong khoảng kh gian bình lặng bỗng tiếng âm báo tin n ngân vang. Vương Nhược vội l ra xem thì th gởi là Lộ Tinh Văn, nói rằng ra ngoài chơi, tr thủ lúc chưa nổi tiếng để bay nhảy. Cũng may là kh biết đang ở cùng ai, nếu biết chắc sẽ gào thét lên cho mà coi, trong mắt thì nữ thần quốc dân chẳng khác nào hồ ly tinh cả.
Nhận được lời đồng ý từ Vương Nhược, Lộ Tinh Văn lập tức rời khỏi nhà, phóng vèo vèo khắp các ngã đường. Đến đèn x đèn đỏ, nhác th Diệp Trân đang đứng đợi xe buýt bên kia lề, mắt liền dán lên cô. Kh khoác bộ đồng phục c ty cứng nhắc lên tr cô nhẹ nhàng hẳn, tà váy lụa in hoa khẽ phất phơ trong gió, mái tóc hơi lượn sóng bu xõa ngang lưng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.