Tình Yêu Phong Vân
Chương 48: Anh Em Họ Vương - 2
Đèn vừa chuyển màu, liền chạy đến, đỗ xe và hạ cửa kính xuống, chưng ra gương mặt ngây thơ, quan tâm han hỏi.
- Chị Diệp Trân, chị đứng đây? Xe của chị đâu?
- À, chị dạo sẵn mua ít đồ mà, xe chị họ mượn hẹn hò . – Diệp Trân cười tươi, đáp.
- Chị lên , em đưa chị về.
Vì Lộ Tinh Văn đã nhiệt tình như vậy nên Diệp Trân đồng ý luôn, cô lập tức chui vào xe và chỉ đường cho lái. Vòng vèo một hồi cuối cùng cũng tới nơi.
Căn nhà hai tầng màu trắng xinh xinh của Diệp Trân nằm trong một con hẻm nhỏ, cũng may là xe hơi vừa vào được. Đây cũng là lần đầu tiên Lộ Tinh Văn đặt chân đến nhà cô. đưa mắt chung qu, cảm th kh gian bài trí ấm cúng và gọn gàng này chẳng khác nào căn nhà mà từng th trong hoạt hình Tom và Jerry hay Đoremon.
- Em để Vương phó tổng ở nhà một ? – Diệp Trân cất tiếng trong khi tay chân vẫn đang bận rộn tháo giày, cất đồ.
- trước cả em chứ, em th buồn nên xách xe luôn. Chị sống một à? - Lộ Tinh Văn vừa nói vừa đến bên giá sách, tay mân mê, ve vuốt quả cầu tuyết bốn mùa.
- Ừ. Ba mẹ chị đều ở dưới quê, lâu lâu mới lên thôi.
Diệp Trân đáp và nh nhẹn soạn thức ăn cho vào tủ lạnh. Tiếp đó, cô mau mắn l nước cho khách. Đón l cốc nước ép trái cây từ tay đàn chị mà tim Lộ Tinh Văn như chực nhảy tót ra ngoài, cảm giác hai tai nóng ran lên.
Quả cầu tuyết là quà giáng sinh tặng cô vào cái năm đầu tiên biết cô. M năm sau đó đến tận hiện tại thì chẳng dám tặng gì nữa, lúc xác định thứ tình cảm trong lòng , đột nhiên th sợ, vừa sợ vừa ngại cô sẽ phát hiện ra nên nhất cử nhất động đều chú ý.
Lộ Tinh Văn th bản thân so với Vương Nhược cũng chẳng khác nhau m, lẽ nào là di truyền chăng, theo ba kể thì năm xưa là mẹ ngỏ lời với trước, nếu kh chắc chẳng bây giờ. Nhưng xem bộ mà chờ cô ngỏ lời thì khi đến chống gậy luôn chứ.
Uống xong cốc nước, ăn hết dĩa trái cây, tạm biệt ra về khi trong lòng vẫn còn tiếc nuối. Thầm nghĩ ngày cuối tuần mà Diệp Trân ở nhà một ắt hẳn là cô chưa bạn trai đâu, vậy nên cũng th yên tâm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tới trước cửa hàng bán quà lưu niệm, Lộ Tinh Văn dừng xe và bước vào mua một quả cầu pha lê tình yêu với tạo hình đôi tình nhân ngọt ngào vội trở về nhà. chẳng muốn đợi nữa, hạ quyết tâm sau khi ra mắt dù nổi tiếng hay kh thì cũng sẽ chính thức c khai theo đuổi trong mộng.
Bóng tối dần bu trên khắp ngã đường, kh gian tịch mịch tô thẫm phố thị và cả căn nhà nhỏ vẫn luôn sáng ánh đèn đến tận khuya. Như một thói quen, sau khi gấp chiếc máy tính, Thủy Nguyệt đẩy cửa bước ra ban c, cảm nhận cái lạnh dịu êm của cơn gió đêm phả vào .
Hình ảnh quen thuộc lại tái hiện, Vỹ Đình đang tựa chiếc xe đen bóng tr lên, môi nở nụ cười hiền, cô còn tưởng hôm nay kh đến. Cả hai cứ thế đứng lặng nhau hồi lâu. Lát sau, khẽ vẫy tay chào và chậm rãi chui vào xe.
Thủy Nguyệt bất giác xoay lưng, chạy sầm sập xuống cầu thang, mở cửa, lao nh về phía cổng nhưng chiếc ô tô đã ra đến đầu ngõ, chỉ còn th hai ánh sáng đỏ mà thôi. Cô thở dài, thoáng thất vọng, cúi đầu một quãng quay vô, chẳng biết chiếc xe đang từ từ lùi lại cho đến khi giọng nam trầm ấm cất lên.
- Thủy Nguyệt.
- Chủ tịch, kh ? – Cô vội quay đầu, ngạc nhiên hỏi.
- vẫn còn quên một ều nên quay trở lại.
- Là ều gì?
- Chúc em ngủ ngon. Mơ về nhé.
Câu chúc như của nhân tình dành tặng riêng nhau làm đôi má Thủy Nguyệt thoáng ửng hồng, hai bàn tay bối rối đan chặt. Cô hết Vỹ Đình lại trời đất, cuối cùng chẳng biết làm cho nên chạy vụt trở vào, tắt hết đèn đóm, nhảy vội lên giường, chui tọt trong chăn, cố đè nén trái tim đang nhảy nhót loạn xạ.
Cái cảm giác của bao nhiêu năm về trước đã xuất hiện, hệt như lúc Văn Phong cầu hôn. Cô th xấu hổ vô cùng, ta mới chúc ngủ ngon thôi mà đã thế này , chăng càng lớn tuổi thì càng khó kiềm nén cảm xúc.
Vỹ Đình mỉm cười, tr lên ô cửa đen thui kia hồi lâu bước ra xe. tin trực giác của kh sai, Thủy Nguyệt chắc c đã ít nhiều vì mà rung động.
Trái tim lúc này cũng cùng chung nhịp đập rộn ràng với cô. mong chiếc thuyền tình chở hai sẽ sớm cập bến bờ hạnh phúc. Một ngày hôm qua kh th cô thôi mà nhớ đến quay quắt.
Thành phố đêm nay chìm trong những cơn gió mang theo hương tình cố nhân. Ánh ện lung linh nhiều màu sắc tô vẽ những c trình kiến trúc nguy nga lộng lẫy và tô thắm cả cõi hồn .
Chưa có bình luận nào cho chương này.