Tình Yêu Phong Vân
Chương 50: Trợ Lý Mới Của Lâm Kiến Quốc - 2
Gương mặt Thủy Nguyệt sáng bừng lên khi th bên trong là những bức ảnh chụp cô ngựa gỗ, phong cảnh biển lúc hoàng hôn và bình minh, còn cả một cặp vạc sứ trắng.
- Đẹp quá. – Cô xúc động cất lời.
- Em thích là được.
dịu giọng nói và đưa mắt túi thức ăn trên tay cô, chưa kịp ngỏ lời thì ện thoại vang lên ầm ĩ, buộc mau nghe. Chẳng biết Tần Vy An làm gì mà vòi nước bung bét cả ra, cô kh biết nhờ ai, liền gọi luôn cái tên đã chở thuê nhà.
- Bác sĩ Tần, kiếp trước mắc nợ cô hay ?
Kiến Quốc ré lên và cúp ện thoại, thở dài một hơi l lại bình tĩnh xong, quay sang Thủy Nguyệt, cười tiếc nuối.
- đây, chiều vui em nhé.
- Vâng, cám ơn . – Thủy Nguyệt dịu dàng cúi đầu.
Tên phó tổng ngậm ngùi lái xe quay trở lại chỗ Tần Vy An. căn nhà sũng nước, cô gái đứng trước mặt cũng ướt loi ngoi lói ngói, cái bộ dáng sang chảnh lúc sáng bay biến, chỉ biết lắc đầu, vội chạy đến đồng hồ nước khóa van lại.
- Nhà quê lên tỉnh? - hếch mặt hỏi.
- Kh, tỉnh cao xuống tỉnh thấp. - Tần Vy An chữa thẹn.
Lườm Tần Vy An một cái , Kiến Quốc vội chạy mua ống keo về, tỉ mỉ dán lại cái vòi nước, cô thì xả khăn lau nhà. Xong việc của , sang th cô tiểu thư đang lụi hụi, liền nhào vô, xắn tay áo phụ giúp, nghĩ rằng kiếp trước chắc cũng ăn cắp ăn trộm gì của cô đây nên mới đày đọa thế này. Lau nhà xong, ngẩng lên thì trời đã tối, bảo cô tắm gội thay đồ chở ăn luôn.
Tần Vy An sau khi dùng cơm liền ngỏ ý muốn ăn chè, thế là Kiến Quốc chở cô vào quán chè ven đường, vì nghe bảo quán này từ lâu, tuy kh sang chảnh nhưng lại vô cùng nổi tiếng.
- Kia kh là chủ tịch của chúng ta ? – Tần Vy An bất chợt lên tiếng.
Dõi theo ánh mắt của Tần Vy An, Kiến Quốc nhận ra đúng là Vỹ Đình , còn cả Thủy Nguyệt đang ngồi đối diện. Cô bác sĩ th sắc mặt tên phó tổng đột nhiên đổi màu, tay nắm chặt ghì xuống bàn thì tỏ ra lo lắng.
- Lâm phó tổng, vậy?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Kh gì, ăn nh còn về. – Kiến Quốc nhạt giọng đáp.
- cần chào hỏi kh?
- Kh cần.
Vì Kiến Quốc tỏ thái độ khó chịu nên Tần Vy An thôi kh hé răng nữa, cô cố ăn mau mau và theo chân ra xe.
Suốt cả quãng đường, mặt Kiến Quốc cứ như đưa đám, vẻ dí dỏm thường ngày biến mất. nhớ tới những lời Vỹ Đình nói cách đây hai ngày, hóa ra bạn thân đã biết để ý Thủy Nguyệt nhưng vẫn cố tình chen chân vào , th khó chịu vì chẳng biết hai họ quen nhau khi nào, lẽ nào là lúc gặp ở nhà ăn, hoặc giả là trước nữa vì thái độ của cô hôm đó lạ.
Khi Kiến Quốc đưa Tần Vy An về tới nhà thì cặp đôi chủ tịch, nhân viên mới thủng thẳng đứng lên trả tiền. Vỹ Đình cẩn thận mở cửa xe, che đầu cho Thủy Nguyệt ngồi vào ngay ngắn mới chạy sang ghế lái, quay xe trở lui.
Đến nơi, nh chóng nhảy xuống mở cửa cho Thủy Nguyệt bước ra. Cô mệt mỏi hồi lâu nghiêm giọng.
- Chủ tịch Vương, đây là lần cuối nhận lời ăn cùng , vậy nên, lần sau đừng đến nữa.
- Em quyền từ chối, nhưng vẫn sẽ đến. Thủy Nguyệt à, trái tim em thật sự kh rung động trước ? – Vỹ Đình kiên quyết giữ vững lập trường, trong chất giọng trầm ấm còn mang theo chút thương tâm.
- Điều đó quan trọng kh? – Cô lạnh lùng hỏi.
- quan trọng. – gật đầu, ánh mắt mong chờ câu trả lời.
- Kh rung động, bây giờ chỉ muốn tập trung vào c việc thôi, thể đến nhưng đừng gọi ện làm phiền nữa. Giờ thì về .
Nói xong, Thủy Nguyệt nh chóng trở vào, khóa cửa, lên lầu, kéo hết rèm lại.
Vỹ Đình đứng đó ngóng cổ tr lên, cô gái này thật biết cách khiến khác hụt hẫng, hôm qua bộ dạng bối rối kia còn nghĩ cô bắt đầu cảm giác với , giờ thì hay , một lời cắt đứt. Ngước khung cửa đã phủ kín, khẽ thở dài.
- Tiểu Nguyệt, trái tim em bằng đá kh? Nếu em muốn tập trung vào c việc vậy thì sẽ dùng c việc để tiếp cận vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.