Tình Yêu Phong Vân
Chương 51: Nhiệm Vụ Khó - 1
Tám giờ sáng, cuộc họp nh của phòng biên tập kết thúc, mọi lục đục về chỗ làm việc. Vương Nhược đến bên bàn Thủy Nguyệt, xem lại kịch bản tổ chức sự kiện cuối năm, sau khi đề nghị cô ều chỉnh vài thứ, tỏ ra hài lòng, Diệp Trân cũng im lặng đứng cạnh, chờ cùng tới tham dự cuộc họp phía c ty đối tác.
- Biên tập Đỗ, chủ tịch cho gọi cô. - Tuấn Kiệt chẳng biết vào từ bao giờ, dõng dạc lên tiếng.
vừa dứt lời thì ba sáu con mắt, chưa kể là mười m con mắt xung qu cùng lúc chằm chằm làm bối rối thật sự, cảm th bản thân cứ như truyền thánh chỉ vậy.
- Chủ tịch cho gọi việc gì kh? – Thủy Nguyệt lo lắng hỏi dò.
- À, chủ tịch muốn cô lên ý tưởng cho chuyến du lịch đầu năm của c ty. – Tuấn Kiệt thật thà đáp.
- Vương phó tổng, biên tập làm cả việc này ạ? - Cô quay sang sếp cầu cứu.
- Thường thì đó là việc của c đoàn c ty mà. – Vương Nhược cũng ngạc nhiên quá thành ra ngơ ngác.
- Tóm lại là, mời cô. - Tuấn Kiệt nghiêng , đưa tay kiểu quý tộc.
Gương mặt Thủy Nguyệt méo mó đến khổ, những nhân viên khác cũng đồng cảm với cô vì họ nghe bảo chủ tịch là một lão già vô cùng khó tính, cầu toàn, còn đâu nữa là bệnh lâu năm mà giấu, xấu xí đến độ dù tiền chất đống cũng chẳng l được vợ, ế nhây ế chảy đến tận bây giờ.
Phần Diệp Trân tuy biết nhưng vẫn vờ như kh, cùng làm mặt ngơ ngẩn ngó theo, cô th này là Thủy Nguyệt bị ngài chủ tịch ép buộc , tr bộ dạng cô chẳng chút gì tự nguyện cả.
Nghĩ cũng đúng thôi, ta bạo lực quá mà. Tuy hôm đó Vương Nhược nói Thủy Nguyệt bị ngã nhưng Diệp Trân kh tin, còn thêm chuyện giày một nơi, một nẻo hôm trước khiến cô càng nghi ngờ.
Đến trước cửa phòng chủ tịch, Thủy Nguyệt cố gắng l lại tinh thần, hít một hơi thật sâu mở cửa bước vào, cúi thật thấp.
- Chào chủ tịch Vương.
- Cô nói Kiến Quốc đẩy nh tiến độ xin thẩm định thiết kế mới của Sunny House giúp . - Vỹ Đình nói đưa tập hồ sơ cho Tần Vy An.
- Vâng, chào . – Tần Vy An lễ phép đón l và nh chóng rời khỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi bước chân cô gái khuất sau cánh cửa thì Thủy Nguyệt cảm giác lạnh sống lưng. Ngẩng đầu lên th bàn làm việc trống trơn, cô chớp mắt m cái, bỗng nghe hơi thở phả vào cổ và tiếng thì thầm bên tai.
- ở đây.
- Chủ tịch, xin vào c việc luôn ạ. – Cô giật , vội xoay né tránh.
- vậy? Hôm qua dõng dạc đuổi , hôm nay lại rụt rè?
- Đây là sân khách, hôm qua là sân nhà. – Cô lẩm bẩm.
Tai Vỹ Đình đủ thính để nghe được câu nói kia, suýt chút nữa đã phì cười, cũng may còn kiềm được. Chỉnh cơ mặt về nghiêm nghị đúng hình mẫu sếp lớn chuẩn bị giao việc, đưa cho Thủy Nguyệt tờ gi, trên đó là nhì nhằng những yêu cầu cho chuyến du lịch.
Cô đến hoa cả mắt, nào là chọn địa ểm, yêu cầu suối nước nóng, nơi ăn chốn ở, món ăn sáng, trưa, chiều, tối, phương tiện di chuyển, còn trò chơi tập thể, tiệc đêm…
Đọc đến đâu, cô đau đầu đến đ, cái này thì liên quan gì đến biên tập nhỉ, thầm nghĩ tên chủ tịch là đang mượn việc c trả thù tư đây mà, yêu kh được liền tìm cách đạp đổ. Hay cho kẻ quyền thế, trên ngàn dưới mái nhà. Cô nhủ bản thân làm thật tốt, khiến ta trắng mắt ra luôn.
- Chủ tịch yên tâm, sẽ cố gắng.
Thủy Nguyệt ềm tĩnh nhận việc, cúi chào và lui nh.
Th cô như vậy, Vỹ Đình càng phiền muộn hơn, chỉ cần cô nỉ non khó quá, bản thân làm kh được, xin xỏ một chút thì thể vui vẻ giao về c đoàn xử lý, nhưng xem bộ dạng bất khuất hiên ngang, chẳng ngại khó khăn, quyết làm cho lại gan kia khiến khó chịu vô cùng.
Cả phòng biên tập bộ dạng uất ức của Thủy Nguyệt lúc trở về thì đều tỏ vẻ thương xót, bàn to tán nhỏ xôn xao, rằng những việc tổ chức du lịch, dã ngoại thường thì giao cho quen việc chứ ai lại đưa kẻ chẳng biết múi mớ gì thế này.
- Chủ tịch Vương đó là cố tình chèn ép chị , chị đắc tội với ta ? - Hạ Hạ thay lời muốn nói của mọi trong phòng.
- , là trâu già đòi gặm cỏ non, chị kh đồng ý nên mới ra n nỗi. - Thủy Nguyệt lầm rầm nói nhỏ.
Hạ Hạ nghe thế thì thôi kh hỏi nữa, lướt vèo về chỗ, tay đánh máy liên hồi. Thầm nghĩ ngài chủ tịch cũng đáng sợ quá, cô cảm th bản thân thật may mắn vì kh bị ta ngắm trúng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.