Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 87: Lạc Giữa Núi Rừng - 1

Chương trước Chương sau

Th Vương Nhược vừa đến cổng khách sạn. Hạ Hạ liền chạy ra đón , tất bật m ngày liền nên cô gầy nhiều.

- Chào Vương phó tổng, chị Thủy Nguyệt kh cùng ạ?

- Chủ tịch vẫn chưa đến ? Họ chung với nhau mà. – Vương Nhược ngạc nhiên.

- Chủ tịch đến chưa vậy mọi ? - Tuấn Kiệt cũng vừa chui ra khỏi xe, hớt hải hỏi.

- Vẫn chưa th. - Hạ Hạ lên tiếng.

Ban nãy, vừa tới cổng chào thì Tuấn Kiệt gọi ện xác nhận lại một lần cho chắc nhưng ện thoại của Vỹ Đình cứ ò í e. Thế nên cứ chạy chầm chậm để phòng khi sếp lạc đường thì quay lại tìm cho nh, cuối cùng, gọi hoài kh được nên chạy thẳng đến đây xem thử đã tới hay chưa.

Vương Nhược vội nhấn số gọi Thủy Nguyệt. Như Ý đứng kế bên lộ rõ vẻ lo lắng. Cô biết thân thể Vỹ Đình kh khỏe, lý ra kh nên lái xe đường dài, cô đâu ngờ cũng tham gia đợt triển lãm lần này, mọi khi vẫn để cho Kiến Quốc và Vương Nhược lo liệu chứ ít khi nào xuất hiện.

- Kh tín hiệu. - Vương Nhược lên tiếng.

- Kh xảy ra chuyện gì chứ? - Như Ý hồi hộp hỏi.

- Chắc kh đâu, lẽ tạm thời mất sóng, lát nữa gọi lại thử xem. -Vương Nhược bình tĩnh đáp.

Trong khi tình hình ở khách sạn căng như dây đàn thì trong vùng rừng núi hẻo lánh, cặp đôi sếp tổng và nhân viên cũng chẳng khá hơn. Gọi ện mãi kh được nên Thủy Nguyệt và Vỹ Đình liền quay ngược trở ra. Xui xẻo cho hai chị, con đường đã bị tảng đá to đùng lăn xuống c ngang ngay giữa. Họ đành quay tìm lối khác, cơ mà đường sá gì cứ na ná nhau nên Vỹ Đình cứ lộn tới lộn lui, đến tận chiều vẫn loay hoay như gà ăn bò xít ở trong rừng.

- Chủ tịch phía trước kìa, th khói kh? – Thủy Nguyệt đưa tay chỉ.

- Chắc là ở, để chạy tới xem . – Vỹ Đình đáp và mau mắn lái xe theo hướng tay cô.

Chiếc xe dừng lại trước một ngôi làng, nhà ở đây đều nằm dưới tán rừng, mỗi căn cách nhau cả khoảng vườn rộng. Dưới tàn cổ thụ là nhiều những cây ăn trái. Hai đứa bé đang nhảy cò cò vội ngừng lại, tiến đến chiếc ô tô bóng láng, vừa đưa tay sờ, vừa khe khẽ xuýt xoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-87-lac-giua-nui-rung-1.html.]

phụ nữ đứng tuổi đang ngồi thêu khăn trong nếp nhà gỗ, nhác th Vỹ Đình và Thủy Nguyệt thì vội vàng bước ra, giọng hơi lơ lớ nhưng cô và nghe cũng hiểu. Sau khi trình bày hoàn cảnh của cho bà thì được biết con đường bị đá c là đường nh nhất để th ra quốc lộ đến thành phố của tỉnh L, còn m đường kia thì xa lắm.

Thủy Nguyệt sang Vỹ Đình thở dài. Xe của chạy lòng vòng cả ngày nên xăng chẳng còn nhiều, nhỡ đâu giữa đường hết mất thì kh biết làm nữa. Cô đang ủ dột thì tiếng chu ện thoại của Vỹ Đình reo lên, bên kia là giọng Tuấn Kiệt run như cầy s.

- Ôi trời, sếp ơi, tới đâu ạ? Em gọi mãi kh được.

- Chúng bị lạc, ở đây sóng ện thoại lúc lúc kh, gọi cứu hộ đến giúp , đường bị đá lăn xuống c ngang nên xe kh được.

Tuấn Kiệt vội vã ghi lại địa chỉ theo lời Vỹ Đình, bên cạnh là một đám đang háu háu , ghi kiểu gì mà chỉ đọc ra chứ kh ai hiểu cả, tr cứ như thứ ngôn ngữ cổ đại. Mọi bắt được tin báo bình an của Vỹ Đình mới thở phào, lục đục trở về phòng tắm gội, nghỉ ngơi.

Thế là, Thủy Nguyệt và Vỹ Đình đành trú lại ở làng qua đêm, vì theo lời Tuấn Kiệt thì sáng ngày mai, đội cứu hộ mới đưa xe cẩu đến nâng tảng đá kia được.

Bữa cơm tối đạm bạc với ít rau, măng và muối vừng nhưng những đứa trẻ ăn ngon lành, Thủy Nguyệt thế, bất giác th cay sống mũi. Qua hỏi han, cả hai mới biết chủ nhà là một góa phụ, con gái bà đã rời làng, theo chồng xuống thị trấn làm việc, để lại hai đứa cháu cho bà chăm sóc, đứa con trai sáu tuổi và đứa bé gái út mới tròn bốn tuổi thôi.

Nơi đây kh ánh ện, kh bàn ghế, ăn cơm thì trải chiếu ngồi quây quần trước bếp lửa lập lòe, đôi lúc phát ra tiếng nổ lách tách.

Ăn uống, dọn dẹp xong, phụ nữ dẫn Thủy Nguyệt và Vỹ Đình đến căn nhà gỗ nhỏ phía sau, vốn là nơi vợ chồng con gái bà từng sinh sống nhưng giờ làm xa nên bỏ trống.

- Hai vợ chồng nghỉ tạm đây nhé.

- Cám ơn. - Vỹ Đình đáp lời, đón l hai cái gối và chiếc chăn mỏng từ tay bà .

Căn nhà tuy kh ở nhưng vẫn được quét tước sạch sẽ. Sát vách kê duy nhất một chiếc phản gỗ, Thủy Nguyệt tần ngần Vỹ Đình, đoán được ý cô, mỉm cười.

- Em cứ ngủ ở đó , trải áo dưới đất được .

- Kh đâu, mỗi một bên, dưới đất lạnh lắm. - Cô đáp.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...