Tình Yêu Phong Vân
Chương 88: Lạc Giữa Núi Rừng - 2
Trời càng lúc càng tối dần. Trên chiếc giường tre nhỏ, đôi nam nữ nằm quay mặt về hai hướng, chẳng ai ai.
Ánh trăng đại ngàn lọt qua khe vách hở làm Thủy Nguyệt bỗng hơi chút bồn chồn. Quay lưng sang bên cạnh, th Vỹ Đình đã ngủ, cô nhẹ nhàng l chiếc chăn phủ lên rón rén bước xuống, mở cửa ra ngoài.
Kh gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng kêu rầu rĩ của m con nhái bầu ngồi chòm hõm dưới gốc cây, cái bụng chúng to hết hai phần cơ thể. Thủy Nguyệt đến ngồi trên khúc gỗ lớn cạnh đống củi, ngước tr lên bầu trời lấp lánh ánh thấp thoáng qua những tàn lá.
- Em nhớ thành phố đúng kh? - Vỹ Đình khoác thêm chiếc áo lên vai cô.
- tưởng ngủ . , những thứ đã thành thói quen, ánh đèn ện và laptop. - Cô cười khẽ.
- định xây một ngôi trường ở đây, phát triển nghành du lịch lên vùng núi này, tạo ều kiện học hành cho trẻ nhỏ và việc làm cho bà con, em th ?
- lại hỏi ?
- Vì muốn sau này, dự định và kế hoạch của đều sẽ ý kiến em.
Đôi mắt tinh của Vỹ Đình dưới ánh trăng sáng dịu dàng càng trở nên đầy mê hoặc. Thủy Nguyệt vội quay mặt chỗ khác, miệng tủm tỉm cười.
- Buổi khai mạc ngày mai kh đến kịp . còn ở đó mà tán tỉnh .
- Đã Vương Nhược và Tuấn Kiệt, em đừng lo lắng. – dịu giọng đáp.
Cô đưa tay xốc lại chiếc áo khoác, triển lãm lần này cô đảm nhận vai trò MC nhưng xem ra lại phiền Hạ Hạ thay thế .
Trời về đêm càng trở nên lạnh giá, Vỹ Đình thật muốn đan tay Thủy Nguyệt để tìm chút hơi ấm nhưng lại kh dám. Một lúc sau, cô nàng chịu hết nổi nên đứng dậy, chạy vào nhà, mỉm cười, thong thả theo sau.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
C chừng cô đã say giấc, Vỹ Đình mới từ từ quay sang, dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu, ngắm cô kh muốn rời mắt gương mặt mà ngay cả khi ở cạnh bên như bây giờ thì vẫn th nhung nhớ khôn nguôi, kh muốn bản thân lúc này.
Đang đắm đuối thì Thủy Nguyệt đột nhiên trở , mơ màng ôm luôn l , đầu vùi vào n.g.ự.c tìm kiếm hơi ấm, xem ra cô tưởng đang ở nhà, nhầm thành con gấu b to tướng mà Kiến Quốc tặng.
M khi mới cơ hội thế này nên Vỹ Đình nằm im thin thít, chẳng dám cử động, hương thơm từ mái tóc cô khiến tim loạn nhịp, hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Cùng lúc này, từ ban c tầng chín khách sạn, Như Ý lặng lẽ ngắm ra mênh m.ô.n.g phố núi, hương thơm của nhành lan theo gió xa đưa, vương cho cô nỗi buồn man mác. Nghĩ đến cảnh Vỹ Đình đang ở cùng Thủy Nguyệt khiến lòng cô dậy từng đợt sóng.
Dẫu biết rằng đang bày binh bố trận dẫn dụ vào bẫy tình để trả mối thù năm xưa thì cô vẫn cảm th ghen tu vô cùng, sâu thẳm trong cô luôn cảm giác sẽ rơi vào cái bẫy của chính .
Cách một bờ tường, Vương Nhược cũng đang tựa lưng tr ra phía trời xa. nhớ tới biểu cảm lo lắng ban chiều của Như Ý. Biết rõ con đường cô đang theo đuổi sẽ chỉ đưa cô đến tuyệt vọng nhưng lại kh cách nào ngăn cản, là bạn bè đã lâu, hiểu tính cố chấp của cô. Bản thân chỉ thể lặng lẽ bên cạnh đời con gái , âm thầm che chở và bảo vệ mà thôi.
Bên đây đang là buổi tối nhưng cách nửa vòng trái đất bên kia, mặt trời vẫn chói chang gay gắt. Lộ Tinh Văn đặt chân xuống sân bay nước A với gương mặt được che c kỹ càng. Hành lý của vỏn vẹn mỗi cái ba lô bé xíu, quần áo để bên này cũng nhiều nên chẳng cần mang vác chi cho mệt, với bây giờ thì vác mỗi cái tấm thân tổn thương cả trong lẫn ngoài này cũng là quá khó khăn .
Tuy bịt bùng như thể khủng bố thì mẹ , bà Julia vẫn nhận ra ngay, bà mừng rỡ chạy đến ôm l đứa con trai, mọi thường thì lúc gặp sẽ ôm hôn thắm thiết nhưng bà biết mặt mũi vẫn đang sưng vêu nên là thôi.
Th cô gái mái tóc dài, nước da trắng hồng đang tiến lại, chăm chú, Lộ Tinh Văn khẽ ho lên m tiếng.
- Phó Tâm Dao, lâu quá kh gặp.
- Vương Văn. – Cô gái nháy mắt, tinh nghịch chào lại.
Về đến nơi, Lộ Tinh Văn cởi cái khăn ra, bà Julia , lắc đầu xót xa, còn Vương Nghĩa Thành cứ dửng dưng như kh, biết mặt thế này thì đám kia hẳn cũng chẳng còn hình nữa.
Gì chứ con trai được cái hát hay, nhảy giỏi mà đánh cũng giỏi nốt, chỉ là thắc mắc kh biết động cơ nào thúc đẩy ra tay thế thôi, bình thường nhẫn nhịn, bị ta đánh còn chẳng buồn đáp trả, luôn l tiêu chí dĩ hòa vi quý làm đầu.
Phó Tâm Dao th gương mặt Lộ Tinh Văn liền bật cười khúc khích, trừng mắt cô dong thẳng lên lầu. Nghe ở dưới lúc này kh chỉ tiếng cười của cô nhóc đó mà cả tiếng ba mẹ cũng hùa theo làm rôm rả cả nhà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.