Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 89: Vừa Làm Người Tốt Liền Hóa Kẻ Xấu - 1

Chương trước Chương sau

Tiếng chim hót vang ngoài trời báo hiệu một ngày mới đã đến. Thủy Nguyệt mắt nhắm mắt mở dụi đầu vào Vỹ Đình, tay siết chặt l thắt lưng .

Được một lúc, cô cảm th gì đó sai quá sai, con gấu b hôm nay cứ kỳ kỳ thế nào . Chợt nhớ ra là đang c tác, cùng chủ tịch, bị lạc đường. Cô vội ngước mặt tr lên. Vỹ Đình đã thức tự bao giờ, vừa bắt gặp ánh mắt của cô, mỉm cười.

- Chào buổi sáng, đẹp.

Thủy Nguyệt hoảng hốt lùi vào sát vách, mắt mở to . Vỹ Đình cũng nh chóng ngồi dậy, cánh tay bị cô gối đầu suốt đêm thành ra tê dại, mất hết cảm giác, rũ xuống như bị gãy.

- Ôi, cái tay của . Giúp với. - Vỹ Đình nhăn nhó.

- làm vậy?

- Tê quá, khó chịu quá. Em đè cả đêm. Ây da.

Nghe than van, cô cũng loạn thần, vội nhào qua xoa bóp giúp. Chẳng hiểu ngủ kiểu gì mà thành ra n nỗi này, cô nhớ rõ ràng nằm dính vào vách kia mà.

- Á… em từ từ thôi, ôi… nắn nhẹ nhẹ thôi.

- im kh, đang lồng tiếng đ hả?

Thoáng th dáng phụ nữ thấp thoáng trước cửa mất hút, Thủy Nguyệt biết bà đã hiểu nhầm, chỉ trách tên chủ tịch này thôi, cô bu tay, thụi cho một cái nhảy xuống đất, xỏ chân vào đôi dép nhựa cũ đặt cạnh chiếc phản để tiện di chuyển.

- Vợ à, em đâu vậy, vẫn còn tê đây này. - Vỹ Đình rướn cổ theo gọi lớn.

- kêu ai là vợ hả? Kh biết xấu hổ.

- Vậy em định ra nói với bà rằng em là nhân tình của ? Từ qua đến giờ ta vẫn nghĩ là vợ chồng đ. – nháy mắt cô, hạ giọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-89-vua-lam-nguoi-tot-lien-hoa-ke-xau-1.html.]

- bị ma rừng nhập à? cần gọi thầy mo kh?

Dứt lời, cô vụt chạy ra ngoài. Tr th phụ nữ đang đổ nước vào chiếc lu lớn, cô liền tiến đến, ngó chừng còn một đôi gánh nữa là đầy. Theo lời bà thì nước được l từ con suối nằm ở giữa rừng.

Thủy Nguyệt thích thú đề nghị để gánh nước giúp. Vỹ Đình mới từ trong nhà bước ra, th cô quẩy đôi quang gánh tòn teng thì vội vàng chạy tới cạnh bên.

xuống chân mà cười muốn xỉu, chẳng biết đôi dép lượm ở đâu mà cụt luôn hai cái mõm, thành thử m ngón chân lòi hết ra ngoài đất.

Trẻ con mà xỏ chân vào dép lớn thì chúng sẽ bật ngược mũi dép xuống cày đất chơi nên mới thành tuyệt tác thế đ. Hồi nhỏ, cô cũng từng khiến m đôi dép của chủ Văn Phong biến hình như vậy.

- Để cùng em. – nói.

- Vâng. Bang chủ. - Cô tủm tỉm đáp.

Dòng suối róc rách trong veo, ngổn ngang đá núi với những hình thù khác nhau nằm dưới tán lá rừng x biếc mang một vẻ đẹp nguyên sơ và thơ mộng, tiếng chim kêu lảnh lót trên đầu, đôi cánh bướm chập chờn bay qua, bay lại.

Thủy Nguyệt đưa hai chiếc thùng đến khe nước để hứng, xong, cô thích thú vốc nước dưới suối lên rửa mặt, dòng nước mát rượi buổi sớm làm tinh thần cô sảng khoái lên nhiều. Vỹ Đình cô như thể bị thôi miên, mắt chẳng rời một phút.

Mọi trong làng đã đến đây l nước từ sớm trở về làm việc. Đàn vào rừng làm mây, gom góp độ ba bốn hôm thì kéo xuống đường lớn bán một lần. Phụ nữ và trẻ con thì hái rau, bắt cá ở dòng suối trên, còn suối này trong quá nên chẳng cá.

Cũng may là hôm qua Vỹ Đình bảo Tuấn Kiệt kêu cứu hộ câu đá giúp, chứ nếu kh, vài ngày nữa họ kéo mây xuống đó lại chẳng qua được, đến tận dưới thị trấn mà liên hệ xe cẩu thì xa lắm luôn.

Cả đời Thủy Nguyệt và Vỹ Đình chưa từng gánh nước, hai kê vai vào, gắng sức bước , kẻ trước sau, mỗi lần lỡ nhịp chân là hai cái thùng đánh đa đánh đỏn, văng hết nước ra ngoài, lúc đến nơi chỉ còn mỗi bên một nửa.

Tầm bảy giờ ba mươi phút, đoán chừng đoàn cứu hộ đã dời tảng đá , Vỹ Đình và Thủy Nguyệt nh chóng tạm biệt chủ nhà cùng hai đứa trẻ để lên đường. Sau khi mở cửa cho cô vào trong xe, quay trở lại. Cô theo, th đưa tay xoa đầu hai đứa bé, chẳng biết trò chuyện gì nữa.

Vỹ Đình đặt chiếc phong bì vào tay phụ nữ nh chóng quay ra.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...