Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 93: Người Vui Kẻ Buồn - 1

Chương trước Chương sau

Thời tiết nước A vào mùa hè khá oi bức. Biệt thự nhà Lộ Tinh Văn nằm trong khu trang trại rộng lớn, là c trình với sự kết hợp hài hòa giữa kiến trúc và các tiểu cảnh sân vườn. Trang trại nhà chủ yếu trồng nho, sau này, ba mẹ lấn luôn qua dịch vụ du lịch, xây m khu nhà nghỉ cho du khách đến tham quan muốn lưu trú qua đêm.

Mới sáng sớm, đã ra vườn, cảm nhận bầu kh khí trong lành và thuần khiết. Lắng nghe th âm xào xạc của những chiếc lá chạm nhau trong gió khiến lòng lâng lâng.

Khi ánh nắng vàng rực của mặt trời xuyên qua từng kẽ lá lấp lánh in bóng xuống mặt đất thì quay trở vào, ngả lưng trên chiếc ghế giữa sân vườn nghe thác nước róc rách chảy. Chiếc ghế bốn chân nhưng cứ thích ngồi bằng hai chân sau thôi, khi nào cảm giác sắp trút ngửa mới gồng trụ lại.

Vương Nghĩa Thành bước đến, ngồi đối diện Lộ Tinh Văn, đưa tay rót một ly nước, thấp giọng hỏi.

- Ở nhà mãi vậy, kh đưa Tâm Dao ra ngoài chơi cho khuây khỏa?

- Con nhóc đó nhà kh ở mà chạy đến nhà khác hoài thế kia?

- Tâm Dao muốn phát triển c việc mẫu ở nước T nên ba mẹ con bé gởi gắm cho ba, nhờ ba nói con quan tâm, chăm sóc nó một chút. Chờ con quay lại thì nó sẽ theo con.

- Ba gởi cho lão Vương , bảo lão ta chăm hai đứa luôn, chứ con lo thân con còn chưa xong nữa là.

Nói xong, Lộ Tinh Văn bắt đầu tưởng tượng ra hình ảnh Vương Nhược mặc tây trang nhưng cái đầu là của gà trống, và Tâm Dao mang đầu gà con, đeo hai bên mà kêu chíp chíp, còn cô gái mang đầu gà mái thì đứng một đỗi ngán ngẩm, cục tác bỏ .

Nghĩ tới đó mà cười ngặt nghẽo, Vương Nghĩa Thành th thằng con cứ nhe răng ngúc ngắc mãi liền trợn tròn hai mắt, cứ tưởng là nó đang cười .

Ông định đạp cho một đạp thì Tâm Dao tiến đến, chèo kéo ra ngoài chơi cùng. Cho dù cố bám chặt vào chiếc ghế nhưng cô vẫn kh bu tha, thiếu ều muốn mang luôn cả ghế cả cùng . Cuối cùng, đầu hàng, mặc cho cô lôi đâu thì lôi.

Gia đình Tâm Dao là hàng xóm của gia đình Lộ Tinh Văn, chung sân, chung rào. biết cô từ hồi còn bé xíu, nhớ cô là bởi vì cô nhai hết của m cuốn nhạc, vì th cô nhỏ hơn m tuổi nên chẳng thèm chấp. Năm lên mười, nhà cô chuyển đến trung tâm thành phố sinh sống, ba mẹ mua luôn khu đất kế bên để mở rộng trang trại.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thi thoảng ba mẹ Tâm Dao vẫn đưa con gái họ tới nhà Lộ Tinh Văn chơi, đến khi bị ba ký gởi cho Vương Nhược thì kh gặp nữa, cũng chẳng mảy may để cô vào đầu, còn cô thì ngược lại, bản thân thích từ lâu.

Tâm Dao tốt nghiệp đại học liền chuyển hướng làm mẫu, tuy nhiên, cô kh m thành c ở nước A nên dự định thay đổi thị trường. Dù đang ở đây nhưng hồ sơ đã được Vương Nhược tiếp nhận, cô chờ th lý hợp đồng với c ty cũ sẽ bay sang, vừa hay tin Lộ Tinh Văn về nước nên đến gặp luôn.

Những chuyện thuộc về bên mảng giải trí, Vỹ Đình ít khi xen vào, cứ phó cho Vương Nhược, miễn sinh lợi cho c ty là được.

Trời mới tờ mờ sáng, Vỹ Đình đã lục đục thức dậy, nấu nướng tưng bừng. Quế Lệ Na và dì Hà nghe tiếng huýt sáo trong bếp thì đến đứng cạnh hai bên bàn ăn tr sang, chốc chốc lại nhau ảo não. Đêm qua, lúc ngang phòng , vì quên đóng cửa nên bà còn nghe cả tiếng con đang cười trong đó, cứ lặp lặp lại mãi.

Sau khi cho tất cả vào hộp, Vỹ Đình nh chóng lên phòng, thay đồ trở xuống, trên môi thoáng nở nụ cười.

- Con làm đây.

Quế Lệ Na choáng váng, suýt chút nữa thì ngã về phía sau, cũng may dì Hà đỡ kịp.

- Th kh? Vỹ Đình nó cười kìa. Kh con bị ai dựa chứ hả?

- Chắc là kh đâu, khi nào chủ yêu chăng? – Dì Hà cũng lo lắng tr theo bóng lưng .

- Yêu ? Cũng thể. Nhưng kh biết là con trai nhà ai nữa. - Quế Lệ Na quay sang dì Hà.

- Bà chủ nói gì vậy? chủ của chúng ta chuẩn men mà. Chắc c là một cô gái xinh đẹp.

Quế Lệ Na liên tục gật đầu, hai phụ nữ nắm tay nhau cười tươi như hoa, lòng những mong ều suy đoán là sự thật. Đối với một lúc nào cũng khô khốc, lãnh đạm như Vỹ Đình thì khi cười lên sẽ bị coi là bệnh, là kh được bình thường.

Cũng vì th thờ ơ trước bao nhiêu giai nhân nên Quế Lệ Na luôn nơm nớp lo rằng con biến thành màu tím. Cơ mà bây giờ thì bà cho rằng x đỏ tím vàng gì cũng kh quan trọng, miễn đó làm cho vui vẻ hạnh phúc là bà mãn nguyện .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...