Tình Yêu Phong Vân
Chương 94: Người Vui Kẻ Buồn - 2
Rời khỏi ngôi biệt thự, Vỹ Đình lái xe một mạch đến trước cổng nhà Thủy Nguyệt. Th ện thoại hiện lên cuộc gọi đến của , cô kéo rèm tr xuống, sau khi xác định đang đứng bên dưới, cô vội vàng chạy ra.
- làm sớm vậy?
- mang đồ ăn cho em, m tiếng kh gặp mà nhớ em quá mất.
- Chủ tịch mới ăn mật ong ?
Cô mỉm cười, quay trở vào trong. Vỹ Đình cũng theo sát cạnh bên. vừa soạn thức ăn bày lên bàn vừa dặn dò, vì cuộc họp dưới tỉnh nên sợ về trễ, thành ra chuẩn bị đầy đủ ba bữa cho cô luôn.
- Em tưởng đang trong thời gian triển lãm thì kh lịch họp.
- Là đã hẹn khách hàng từ trước, vốn chỉ định dự khai mạc triển lãm sẽ quay về trong ngày luôn chứ kh ở lại.
- Chủ tịch Thịnh Vũ mây về gió, kh biết mệt ?
Dứt lời, Thủy Nguyệt cầm l chiếc thìa, ra hiệu ý bảo sẽ tự ăn được vì th Vỹ Đình vẻ toan đút cho . Vết thương của cô qua một đêm cũng đã đỡ đau nhiều, tuy vậy thì động tác vẫn còn chậm.
cũng cố ý nhai thật lâu, vừa ăn vừa cô. Bản thân cũng mệt lắm chứ, nhưng vì muốn chớp cơ hội gần cô để phát triển tình cảm nên mới như vậy, lái xe chứ cân đẩu vân đâu.
Suốt đêm hôm qua, vui đến kh ngủ được, cứ l hình cô ra mà ngắm cười khúc khích một . yêu cô còn nhiều hơn cả lúc xưa nữa, kéo theo đó là nỗi sợ mất cô càng tăng lên bội phần.
Dùng bữa sáng xong, giúp cô làm thuốc vết thương. Sau đó, chạy tới c ty để cho Tuấn Kiệt cầm lái, nh chóng xuất phát xuống tỉnh M.
Buổi trưa đến, Kiến Quốc xuống ăn cơm, kh th Thủy Nguyệt thì vội gọi ện hỏi han. Mặc dù nghe cô nói chỉ bị thương ở tay nhưng vì lo lắng nên liền lái xe thẳng tới nhà cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Kiến Quốc, lại đến vậy? – Thủy Nguyệt vừa mở cổng vừa hỏi.
- đến xem em thế nào. – đáp.
- Đâu gì nghiêm trọng đâu. – Cô xòe hai bàn tay ra, mỉm cười.
Bước vào nhà, phần cơm trên bàn, đoán được là do Vỹ Đình mang đến.
- Để làm nóng lại cho em, thức ăn nguội kh tốt cho dạ dày đâu.
Nói , cởi chiếc áo vest vắt lên ghế, xắn tay vô bếp. Thủy Nguyệt mà th lỗi quá. Cô biết tình cảm dành cho chẳng thua kém Vỹ Đình nhưng trái tim cô kh hề hướng về , chỉ coi là một bạn tốt mà thôi.
- Kiến Quốc à, em… em nhận lời làm bạn gái Vỹ Đình . – Cô ngập ngừng lên tiếng.
- Vậy ? - kh quay đầu, mắt vẫn dán vào chiếc chảo.
Thủy Nguyệt chẳng biết nói gì thêm nên đứng im thin thít. Lát sau, Kiến Quốc quay ra, mang phần thức ăn đặt lên bàn, mỉm cười.
- Em là bạn gái Vỹ Đình nhưng cũng là bạn mà. Hãy cứ như trước kia, lúc còn chưa nói thích em, hãy để chúng ta được là bạn.
- Kiến Quốc, em xin lỗi, đừng buồn em nhé.
- Vỹ Đình là tốt, mừng cho em. Nào, ăn cơm thôi.
Tuy Kiến Quốc tươi cười trước mặt cô nhưng bản thân đang cố nuốt cay đắng vào sâu trong lòng. Kết quả này dẫu đã lờ mờ đoán biết trước nhưng lại chẳng thể dễ dàng chấp nhận, yêu cô là mối tình đơn phương đầu tiên trong cuộc đời, cũng là mối tình mà mơ ước sẽ tiến đến một hôn lễ.
Cố che giấu cảm xúc lúc này vì vẫn muốn gặp cô, được cùng cô nói chuyện. nhủ thầm với bản thân rằng chỉ cần th cô bình an và hạnh phúc thì chắc c sẽ hạnh phúc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.