Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 96: Nỗi Ám Ảnh Vô Hình - 2

Chương trước Chương sau

Giống như Tần Vy An, sau khi chiếc đồng hồ thì Thủy Nguyệt cũng vươn tay tắt đèn ngủ. Thế nhưng, còn chưa kịp lên giường thì Vỹ Đình đã đến. Cô th đang cầm ện thoại đứng phía dưới bèn vội vàng chạy xuống.

Lúc nãy, gọi báo về trễ, cô cũng đã nói ăn tối và kêu về nhà nhưng chẳng ngờ lại chạy tới đây. vẻ mặt hốc hác sau một ngày làm việc của mà cô th xót xa quá.

- cả ngày mệt kh về nghỉ ngơi? Còn đến đây làm gì?

- Đến em một lát thôi. nhớ em.

- Vỹ Đình à…

Chưa nói xong thì đã bước đến, choàng tay ôm l cô. Thủy Nguyệt nghe rõ nhịp đập trái tim đang nh. Cô khẽ đưa cánh tay ôm l tấm lưng gầy của đàn , thỏ thẻ cất lời.

- Ngày mai em sẽ làm.

- Tay em vẫn chưa khỏi, cứ nghỉ thêm m hôm nữa, nghỉ cả tháng cũng được. kh trừ lương của em đâu. - Vỹ Đình bu tay, nắm l vai cô, nghiêm giọng.

- Ở nhà cũng th buồn lắm, chiều nay em đánh máy được , hơi chậm một chút. Vỹ Đình, tuy em là bạn gái nhưng em vẫn muốn tự lập, kh muốn dựa dẫm vào quá nhiều, lỡ như…

- Kh lỡ như. Thủy Nguyệt, em đã nhận lời bước vào cuộc đời thì vĩnh viễn kh để em bước ra đâu. Đừng bao giờ mang theo suy nghĩ sẽ rời xa , dù chỉ là một chút.

Nghe Vỹ Đình nói mà Thủy Nguyệt như hóa đá, sống lưng cô lạnh ngắt, vô thức lùi về phía sau. tự nhiên lại cảm giác bị ép buộc thế này kh biết, rõ ràng hôm qua là cô tự nguyện đồng ý mà. Vốn đang định nói lỡ như một ngày bỏ rơi thì cô kh biết làm thế nào chứ cô nói là cô bỏ đâu chứ.

- Vỹ Đình, nếu em thật sự rời thì sẽ làm gì em? – Cô dò hỏi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Gương mặt Vỹ Đình lúc này sậm lại, u ám vô cùng, môi mím chặt, ánh mắt sắc lẹm lóe lên nỗi bi ai khiến Thủy Nguyệt cảm giác như luồng khí lạnh bao trùm l , vội vàng lên tiếng xoa dịu.

- Em biết , lúc nhận lời thì em biết mà chẳng về , thỏ vào hang sói còn thể trở ra được ?

- chỗ nào giống sói chứ?

- Từ đầu tới chân đều giống, biểu cảm của làm em sợ đ.

bộ dạng tủi thân của Thủy Nguyệt, lòng mềm nhũn, tiến đến vuốt tóc cô. Cô kh thể biết được nỗi lo sợ trong nhiều đến thế nào. sợ rằng đánh mất cô, sợ một ngày nào đó cô kh còn yêu lại bỏ lần nữa.

- xin lỗi, là vì yêu em quá, sợ mất em thôi. Thủy Nguyệt, hứa với , em sẽ kh bao giờ rời xa , dẫu cho sau này em hết yêu thì cũng đừng bỏ em nhé.

- Được , em hứa, khi nào l chổi quét em thì em mới , khi nào xài hết tiền của thì em mới , hài lòng chưa?

- sẽ cố làm ra thật nhiều tiền để em xài suốt đời cũng kh hết.

cúi xuống, hôn lên trán cô, chúc ngủ ngon rời . Thủy Nguyệt chẳng hiểu lại mất kiểm soát đến thế, cô mơ hồ đoán rằng lẽ từng bị ai kia phản bội. Nhưng nếu đó là vết thương lòng thì làm mà cô dám hỏi tới chứ.

Thầm nghĩ chủ tịch này xem ra cũng tự ti quá , ta kh biết bản thân là quặng vàng hay , kh cô gái nào dại đến nỗi tự rời khỏi đâu, sẽ bám như keo dính chuột, trừ khi là ném cô ra ngoài.

Về đến nhà, Vỹ Đình lủi nh lên cầu thang. Tiếp đó là tiếng bật c tắc kêu lên, ánh ện trong phòng lóe sáng, bước vào, đóng sầm cửa lại, phiền chán đưa tay tháo chiếc cà vạt vứt trên ghế đến nằm bẹp trên giường. Lát sau, bật dậy, tiến ra ban c.

Ánh trăng đêm mười lăm tròn vằng vặc, chai rượu vang trên tay đàn đã vơi quá nửa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...