Tình Yêu Phong Vân
Chương 95: Nỗi Ám Ảnh Vô Hình - 1
Hết giờ làm việc, các nhân viên lục đục rời phòng. Diệp Trân đang xếp lại tập hồ sơ cho ngay ngắn thì bỗng từ trong các trang gi rơi ra một tấm hình chữ ký của Lộ Tinh Văn. Cô cúi xuống nhặt lên. Chợt nhớ tới m tháng trước, khi gởi hình về quê cho m đứa cháu, th tấm này hay hay nên cô giữ lại kẹp nhầm vào đây và quên mất.
Diệp Trân thở dài, nghe bảo mặt Lộ Tinh Văn bị đánh đến ma chê quỷ khóc, đem dọa trẻ nhỏ được nên cô cũng lo lắng cho lắm nhưng chẳng thể nào mà lên tiếng hỏi han sau tất cả những gì đã xảy ra.
Buổi chiều trên thành phố sầm uất nhộn nhịp những chuyến xe và dòng hối hả nhưng trên phố núi lại bình yên vô cùng, ánh chạng vạng tím ngắt của hoàng hôn lung linh, ma mị lan dần khắp chốn.
Như Ý theo Vương Nhược xuống đường tản bộ cùng ăn tối. Từ nhà hàng trên cao, cả thành phố như một dải ngân hà lung linh, huyền ảo.
- Đẹp quá nhỉ? – Cô khẽ lên tiếng.
- Ừ, khách tham quan vừa thể tham dự triển lãm và kết hợp du lịch luôn.
Từ hôm qua đến giờ, Vương Nhược mới th tâm trạng Như Ý ổn hơn một chút. Rời nhà hàng, cô rủ dạo dọc theo bờ s. Tiết trời về đêm se lạnh, cởi chiếc áo khoác của choàng lên vai cô.
- Cám ơn .
- Kh gì. Em uống sữa nóng kh?
- Được ạ.
- Đợi một lát.
Vương Nhược nói quay chạy về phía hàng bán sữa. Như Ý theo dáng , khẽ mỉm cười. Nếu như hỏi ở bên cạnh ai thì th thoải mái và an toàn nhất thì cô sẽ trả lời đó chính là Vương Nhược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-95-noi-am--vo-hinh-1.html.]
Như Ý đón nhận sự quan tâm chăm sóc của như một thói quen, trước giờ đều như vậy. Vương Nhược chưa từng biểu lộ lòng trước cô nên cô luôn xem như một bạn tốt, chân thành và dịu dàng, tuyệt nhiên kh cảm giác xa cách hay dè chừng, cô biết đâu luôn thầm lặng dõi theo suốt m năm trời.
Một đàn ưu tứu và thành đạt như Vương Nhược là nỗi khát khao của nhiều cô gái, thế nhưng trong trái tim chỉ mỗi bóng dáng kiêu kỳ, cố chấp của cô mà thôi.
Đảo một vòng qu hồ xong thì cũng đúng chín giờ tối, Vương Nhược đưa Như Ý trở lại khách sạn nghỉ ngơi. Bản thân cũng cảm th hơi mệt sau bao nhiêu c việc và lắng lo hại tim vừa qua.
Cùng lúc này, trong căn nhà tọa lạc tại trục đường chính của thành phố S, Tần Vy An đang ngồi trước màn hình máy tính thì chu ện thoại réo vang. Liếc th số của Kiến Quốc, cô bỗng nghe tim đập rộn ràng. Nhấc máy lên, đầu bên kia là một giọng nam lạ hoắc.
Đặt ện thoại xuống, Tần Vy An nh chóng tắt máy tính, thay quần áo chạy ra đường gọi ta xi.
Lúc đến nơi thì Kiến Quốc đã say mèm, nằm thài lai trên quầy rượu. Cô tiến tới lay gọi cả đỗi. Kiến Quốc mơ màng mở mắt tr lên, th gương mặt thân quen liền nhếch miệng cười, giọng nhựa nhựa.
- Tiếp viên lại phẫu thuật thành Tần Vy An thế này chứ nhỉ? Nào, đưa ra xe , đây là tiền bo của em. - gật gù, móc ví, dúi vào tay cô một nắm tiền.
Tần Vy An ngao ngán Kiến Quốc, lục túi l chìa khóa kề vai dìu ra xe. Vì chẳng biết nhà ở đâu nên cô mang luôn về nhà .
Cô chật vật đưa vào phòng đặt nằm xuống giường. Khổ nỗi chiếc áo khoác dài của cô bị đè lên nên khi cô đứng dậy thì bị kéo bật ngược trở lại, xui xẻo cho tên tổng tài là đầu của Tần Vy An đập mạnh vào cằm .
Kiến Quốc tưởng như Thần sấm Thor giáng búa xuống , la lên đau đớn, nhưng vì say quá nên ú ớ một hồi ngủ luôn. Tần Vy An ra sức kéo vạt áo. Đang dùng lực thì Kiến Quốc đột nhiên trở , tà áo nhẹ tênh rời khỏi khiến cô mất đà ngã luôn xuống sàn, cảm giác như xương sườn trộn lẫn vào xương sống.
- Lâm Kiến Quốc, tên c.h.ế.t bầm. – Cô vừa nói vừa bò dậy, hận kh thể l chày mà nện cho một trận.
Loay quay tháo giày, tháo vớ lẫn áo vest ra khỏi Kiến Quốc l khăn lau mặt lau mũi, cho uống nước ép giải rượu, kê gối đắp mền xong thì lên đồng hồ cũng đã gần mười giờ đêm, Tần Vy An mệt mỏi thở dài, đóng cửa nhốt lại lủi sang phòng bên, ngã oạch xuống giường, nhắm mắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.