Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 130
Bảo Châu do dự: “ ạ?”
Khương Việt : “Đương nhiên .”
Cô : “Chị còn nhiều loại muối tắm khác , ngâm một chút giải mỏi.”
Bảo Châu bức tường trắng sáng bóng, đưa tay sờ một cái, : “Ở đây thật .”
Ánh mắt cô bé rơi xuống cái kệ bên cạnh bồn rửa mặt, đó đầy ắp các sản phẩm dưỡng da. Con gái thời đại nào cũng một sự tò mò bản năng đối với các sản phẩm dưỡng da. Khương Việt bật , : “Đây sản phẩm dưỡng da, loại bôi mặt, loại bôi , đợi tối tắm xong, em thể bôi . em còn nhỏ, dùng sản phẩm chị, để chị mua cho em một lọ kem em bé.”
Bảo Châu vội vàng lắc đầu: “Cảm ơn dì, em cần ạ.”
Thích Ngọc Tú cũng gật đầu theo.
Khương Việt : “Kem em bé rẻ, chị tặng em một , em dùng thì tự mua.”
“Con em bé.”
Bảo Lạc nhỏ giọng chọc bụng .
Thích Ngọc Tú cạn lời đứa con nhỏ , thật hóng chuyện.
Gợi ý siêu phẩm: Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh đang nhiều độc giả săn đón.
Khương Việt thì ngặt nghẽo, xong cảm thấy tối, liền đưa tay bật đèn.
“Wow.”
đồng loạt ngẩng đầu.
“Sáng!” Bảo Lạc ngón tay nhỏ chỉ cái đèn.
Còn Bảo Châu và Bảo Sơn đều ngẩng đầu đèn.
Thực họ đèn điện, như Thích Ngọc Tú chị cả , khu tập thể nhà máy họ bàn bạc mấy về việc lắp điện; còn khi bà buôn bán cũng thấy ở thôn Phượng Hoàng Sơn. đột nhiên thấy, vẫn khá kinh ngạc.
cảm giác ở cách gần như , vẫn mới lạ.
“Cúc cu cúc cu.” một âm thanh vang lên.
“Nó kêu mỗi giờ một .”
Bảo Châu: “Lúc nãy thấy.”
Khương Việt : “Lúc nãy các em đều ở trong phòng ngủ, còn đang chiếu phim hoạt hình, chắc chắn ảnh hưởng; còn chúng thì ở bếp bên cạnh, nên đều thấy.”
Bảo Châu tò mò đồng hồ.
Bảo Sơn hỏi: “Bây giờ mấy giờ?”
Khương Việt sững , : “Các em xem đồng hồ ?”
Hai đứa trẻ Bảo Châu và Bảo Sơn ngại ngùng gật đầu, còn Bảo Lạc thì gật đầu một cách đương nhiên.
Khương Việt chút khách sáo, trực tiếp trèo lên ghế tháo đồng hồ từ tường xuống, Bảo Châu kinh ngạc mở to mắt, ngây : “Chị Khương, chị làm gì .”
Khương Việt: “Chị dạy các em xem đồng hồ.”
Bảo Châu: “!!!”
Bảo Sơn nắm lấy tay em gái.
Thích Ngọc Tú Khương Việt, cũng lộ vẻ háo hức, bà . Mà ngoài, bà nhận việc xem giờ hữu ích. Bà cũng dạy con, thật sự dạy.
Thêm đó, nhà họ cũng đồng hồ, điều khiến Thích Ngọc Tú bắt đầu từ .
Bây giờ Khương Việt chủ động đề nghị, bà đương nhiên vui.
Khương Việt dạy bằng vật thật, cô chỉ tháo đồng hồ xuống mà còn tìm giấy bút. Vốn dĩ tham quan, giờ thì , cần tham quan nữa, Khương Việt dẫn ba đứa trẻ, sofa, giảng cho chúng cách xem đồng hồ.
Hứa Đình xách hai túi lớn , liền thấy bên bắt đầu lớp học nhỏ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-130.html.]
Khương Việt ngẩng đầu: “Hứa Đình, em ngoài một chuyến nữa, mua ít tỏi và củ cải. Chị Thích làm cho chúng ít dưa muối.”
Hứa Đình: “.”
Cô ngoài thứ ba, vội vã.
Thích Ngọc Tú đề nghị cùng, bà im lặng một bên sofa, động tác Khương Việt, Khương Việt thật lợi hại! Bà dạy như thế, Khương Việt xem, dường như trời sinh quen thuộc với những việc , nhanh thành thạo.
Khả năng lĩnh hội Bảo Châu và Bảo Sơn đều tệ, hai nhanh nắm vấn đề.
Khương Việt từng dạy ai, Bảo Châu và Bảo Sơn cũng từng học ai.
đều đây nhanh chậm, khi Hứa Đình , hai đứa trẻ hết .
Còn Bảo Lạc, lẽ còn quá nhỏ, bé vẫn còn mơ hồ.
Khương Việt vì dạy bọn trẻ xem đồng hồ, vui vẻ : “ giỏi thế , các em lợi hại thế .”
Bảo Châu mím môi, tự hào.
Cô bé cảm thấy, chị Khương Việt chút nào.
Hơn nữa, học cách xem đồng hồ, cô bé cảm thấy trong lòng ấm áp, hóa cảm giác một thứ gì đó như . Khi cô bé , tuy cảm thấy chút tiếc nuối, cũng quá thất vọng.
Bởi vì đều , những đứa trẻ trong làng, con trai con gái, đều xem đồng hồ, nhiều chữ, nên tuy cô bé cảm thấy thất vọng, cảm thấy buồn.
bây giờ thì khác .
Tuy chỉ một chút, tuy thể quan trọng chút nào, Bảo Châu cảm thấy vui, cô bé cảm thấy trong lòng nóng rực, cô bé thể làm .
“Em học nhiều thứ.”
Khương Việt gật đầu, giơ ngón tay cái lên: “Tuyệt vời, cô bé.”
Bảo Châu mím môi, khẽ cong lên.
“Các em bắt đầu học phiên âm ?”
Bảo Châu gật đầu, : “ ạ, chúng em bắt đầu, mỗi ngày học một chút.”
Khương Việt: “Nền tảng , mới dễ học.”
Bảo Châu vội vàng gật đầu, Khương Việt : “ chị giảng cho các em một chút, để các em củng cố nhé.”
Bảo Châu: “ ạ.”
Bảo Sơn cũng lập tức ghé sát , “Con cũng học.”
Bảo Lạc: “Bảo Lạc cũng .”
“Con còn quá nhỏ, bây giờ học còn sớm, chị con ở tuổi học mới .”
Khương Việt nghĩ một lát, : “Bảo Lạc thể xem phim hoạt hình, cũng thể ăn vặt và trái cây nhé.”
Cô chỉ trong nhà, : “ ăn ?”
Gợi ý siêu phẩm: Thiên Vị Mỗi Mình Em đang nhiều độc giả săn đón.
Bảo Lạc giữa học và ăn, quyết đoán chọn vế .
bé hề do dự.
Thích Ngọc Tú thấy Khương Việt hứng khởi bắt đầu dạy phiên âm, liền đầu bếp, bà làm gì to tát, giúp đỡ như , món dưa muối bà hứa làm ngay.
Khương Việt thích sáng sủa, tuy trời tối hẳn, cô bật hết đèn lên, ánh đèn sáng trưng, khiến vô cùng thoải mái. Bảo Châu từng khu tập thể nhà dì cả họ đang ồn ào đòi lắp điện, lúc đó hiểu lắm.
Bây giờ thì thực sự cảm nhận cái việc điện.
Cô bé cùng trai Bảo Sơn học bài, cảm thấy sâu sắc rằng, chị Khương Việt dạy hơn chị thanh niên trí thức. Bảo Châu và Bảo Sơn hiểu nhiều, vẫn thể cảm nhận sự khác biệt.
Thực điều cũng , cũng thể trách thanh niên trí thức, thanh niên trí thức dạy miễn phí, tương đương với lãi suất việc “vay lương thực” , phiên , bạn dạy mấy ngày dạy mấy ngày, tự nhiên đều làm cho qua chuyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.