Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 131
Khương Việt tuy cũng chuyên nghiệp, dạy nghiêm túc, trẻ con tự nhiên thể cảm nhận sự khác biệt.
Bảo Lạc tivi, yên lặng xem tivi, miệng nhỏ nhai ngừng, trong phòng khách vang lên giọng trong trẻo chị gái, theo tiếng giải thích chị Khương. bé vỗ vỗ ngực, cảm thấy thật hạnh phúc.
“ còn sớm nữa, em mua đồ ăn ngoài về .”
Hứa Đình đó vẫn luôn phụ giúp Thích Ngọc Tú, lúc thì cửa xách bữa tối .
“Tuyết vẫn còn rơi ?”
Bảo Châu đột nhiên hỏi.
Hứa Đình gật đầu: “Vẫn còn rơi, một màu trắng xóa, thật sự .”
Vẻ mặt mấy vui vẻ.
“Em lo lắng về việc về nhà ?”
Bảo Châu gật đầu, lắc đầu, cô bé : “Tuyết rơi lạnh lắm, cuộc sống sẽ khó khăn.”
Đừng bỏ lỡ: Bà Hoắc, Thân Phận Của Cô Đã Bị Lộ - Hoắc Vân Thành & Thư Tình, truyện cực cập nhật chương mới.
Hứa Đình ngờ Bảo Châu như , khẽ xoa đầu cô bé, : “Cuộc sống sẽ hơn thôi.”
Bảo Châu gật đầu: “Em mà, chúng đều nỗ lực như , đương nhiên , em một đứa trẻ lo xa.”
Câu khiến những khác đều bật , lời quả thật chút nào, đứa trẻ chính lo xa.
Khương Việt: “Mặc dù điều vui, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, lo lắng cũng vô ích. Hơn nữa bây giờ, ăn cơm chuyện lớn nhất, em ?”
Bảo Châu nghĩ một lát, gật đầu: “ ạ.”
Cô bé lo lắng nhanh, mà tan cũng nhanh, đến lúc ăn cơm thì bắt đầu khoe khoang với , cô bé : “Con .”
Thích Ngọc Tú: “Cái gì?”
Bảo Châu đắc ý: “Con phiên âm .”
Thực mấy ngày nay cô bé vẫn luôn học ở lớp xóa mù chữ, chút quen thuộc, học hết, chị Khương Việt tận tình chỉ dạy một chút, cô bé cảm thấy nhớ rõ hết .
Cô bé vui vẻ: “ ơi, học .”
Đôi mắt to cô bé liếc trai, mang theo vẻ khoe khoang.
Bảo Sơn khẽ hất cằm, : “ cũng .”
Con công nhỏ mới kiêu ngạo một giây xù lông.
Khương Việt nhịn , gục xuống bàn : “ hai đứa buồn thế .”
Bảo Châu mở to mắt, hiểu Khương Việt, gì đáng .
, đáng ?
.
Khương Việt cũng giải thích gì, chỉ : “Chị Hứa em mua đồ dùng cá nhân để trong túi , ăn cơm xong nghỉ ngơi một chút tắm nhé. Tối nay các em ngủ ở phòng xem tivi ?”
Bảo Châu ngượng ngùng vặn vẹo tay .
Thích Ngọc Tú: “Cảm ơn cô.”
Khương Việt: “Cảm ơn gì chứ, em mời mà, thế mời sớm hơn, kết quả gặp thời tiết thế , chơi cũng .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-131.html.]
Bảo Châu: “ ạ.”
Cô bé mắt long lanh Khương Việt, : “Chị ơi, so với chơi, em vui hơn vì học cách xem giờ và phiên âm.”
Bảo Sơn vội vàng gật đầu, phụ họa: “Em cũng .”
Ánh mắt hai đứa trẻ đều kiên định, hề giả tạo. Đôi mắt trẻ con, chính trong veo như .
Khương Việt thầm cảm thán: Lúc học, động lực như các bạn nhỏ nhỉ.
Cô : “ , các em vui .”
Gia đình Thích Ngọc Tú hiếm khi ngoài làm khách như , khoảnh khắc đồng ý quả thực ma xui quỷ khiến. khi thực sự đến cảm thấy chuyến hề uổng phí. Họ thật sự mở mang tầm mắt nhiều, chỉ nhiều thứ trong bếp hữu dụng, mà ngay cả nơi tắm rửa cũng đặc biệt .
Khương Việt nghĩ đến việc họ sẽ dùng, cô đặc biệt giảng cho họ một cách dùng, Bảo Châu thật ngờ, thể tắm ở một nơi ấm áp như , hơn nữa, cần đun nước.
Khương Việt thấy cô bé ngẩng đầu, vội : “Đừng chằm chằm đèn sưởi, cho mắt .”
Bảo Châu vội cúi đầu, quên dặn trai và em trai, “Đừng nghịch ngợm ngẩng đầu đèn sưởi nhé.”
Mặc dù tại gọi cái tên kỳ lạ như , cô bé đó chính cái thứ còn sáng hơn cả bóng đèn.
“Ai trong các em tắm ?”
Bảo Châu vội giơ tay, : “Em!”
Cô bé vốn một đứa trẻ hoạt bát, Bảo Sơn và Bảo Lạc tay trong tay ngoài, Khương Việt ngoài, cô chỉ cho Thích Ngọc Tú: “Đây, chị chọn cho con gái một mùi hương .”
Bảo Châu: “Em tự chọn.”
Thực cô bé đó những mùi gì, thơm thơm, cô bé chọn một viên, ném trong nước, trong nước lập tức thêm một ít bọt.
“Nè, gội đầu dùng cái , chị mua dầu gội hương chuối, mùi thơm.”
xong, Khương Việt lấy đồ lót và đồ ngủ sạch sẽ đến, : “Chị để ở đây .”
Hóa buổi chiều Hứa Đình ngoài thứ hai để mua đồ ngủ cho họ.
Thích Ngọc Tú gượng gạo: “Cái , cái …”
Khương Việt: “ cần khách sáo với em.”
Cô : “ gặp , chính duyên. Hơn nữa, em cũng thích Bảo Sơn và Bảo Châu. Một chút đồ cũng đắt, chỉ tấm lòng em. Nếu tính toán, mới coi em nhà.”
Cô , ngoài đóng cửa .
Bảo Châu bên cạnh bồn tắm, Thích Ngọc Tú im lặng một lúc, : “Dù nữa, đến thì đến, cởi quần áo , giúp con tắm.”
Bảo Châu nghiêng đầu bồn tắm, nước trong bồn chuyển sang màu hồng đậm, cô bé chân thành cảm thán: “Giống như máu.”
Thích Ngọc Tú: “Máu còn đậm hơn thế .”
Hai con khá tò mò về viên muối tắm , Bảo Châu tuy lẩm bẩm giống cái giống cái , thì nhanh chìm trong nước, cô bé ư một tiếng, vui vẻ: “ ơi, tắm như thế lạ quá.”
Bạn thể thích: Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng - Tống Khanh Nguyệt - Cận Lâm Phong - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thích Ngọc Tú: “Chúng mùa đông tắm bất tiện, bây giờ cũng coi như hưởng lợi . Con ngâm một lát, sẽ tắm cho con thật sạch.”
Mặc dù gần nhà họ suối nước nóng nhỏ, mùa đông tắm cũng dễ dàng, sơ sẩy một chút cảm lạnh, lúc đó mới thật sự khổ. khổ tiền khổ, ở đây cảm giác như , căn nhà cảm giác ấm áp, ảnh hưởng bởi bên ngoài.
Bảo Châu tắm xong, bộ quần áo mới sạch sẽ, bộ quần áo mới hình những quả dâu tây nhỏ màu hồng mềm mại.
Chất liệu vải lông cừu san hô mềm mại, bộ quần áo chị Khương mà cô bé lấy đó cũng chất liệu . Còn bộ , chút khác biệt, dường như đặc biệt mềm mại.
Thích Ngọc Tú gật đầu: “ con đấy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.