Tn 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Độc Miệng
Chương 107:
Ba họ chịu một cú sốc quá lớn, trong phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Quách Lâm Hoàng Thất Bảo, đột nhiên hỏi: " Đúng , Thất Bảo, rốt cuộc ngày hôm đó chị Hà đã làm gì với vậy? Nói ra nghe thử ."
Hoàng Thất Bảo xấu hổ, tóm tắt lại sự việc: " Chúng muốn gây rắc rối với phù dâu, cô khuyến khích dân làng tách chân chúng ra đụng vào cây lớn, còn nói cái gì mà càng đụng vào cây thì càng nam tính. Sau đó lừa chúng ra sau vườn, dùng dây thừng trói chúng lại, tưới nước thịt lên chúng , để cho ch.ó l.i.ế.m nước súp thịt trên chúng .'
Quách Lâm quan tâm hỏi: " Thất Bảo, bộ phận quan trọng trên còn kh?
Hoàng Thất Bảo tức giận nói: " hỏi cái gì vậy? Đương nhiên là còn ."
Sau khi hết sợ hãi Quách Lâm nói: ˆ Cũng may, chị Hà kh xuống tay, nếu kh thì, cái chân thứ ba của nhất định sẽ kh đâu, cho dù kh bị cây cao lớn đụng, thì nhất định cũng bị ch.ó ăn ."
Nói , ta dùng lực vỗ vào vai Hoàng Thất Bảo: " Tên tiểu t.ử khá may mắn đó, là một trong số ít còn sống sót. Chị Hà của chúng ta cuối cùng vẫn là kiêm chế , quay về cũng dễ ăn nói.
Ba : .....
Đột nhiên Quách Lâm thay đổi kh khí, nh chóng sôi nổi trở lại: ˆ Đừng sợ, đừng sợ, kh đâu.
Sau khi ăn uống no say, Quách Lâm dẫn ba họ ra ngoài dạo. Bọn họ vừa tới cửa, liền gặp Lý Đ và Đỗ Xuân Quang câm xẻng ngang qua.
Lý Đ hỏi: " Lâm, chị Hà kêu chúng em đào một cái hố lớn, kh?” Quách Lâm bất đắc dĩ nói: " Bạn bè đang ở đây, các nói với chị Hà một tiếng, nói cô đợi .
Bọn họ đang nói thì Đỗ Xuân Quang tới hỏi Hoàng Thất Bảo: " Thất Bảo cao bao nhiêu?"
" Chắc là 1m7, hỏi cái này làm gì?
Đỗ Xuân Quang tới đo, cười nói: ˆ Kh kh, chị Hà kêu bọn tùy theo chiêu cao mà đào hố." Nói rôi l cái xẻng chạy .
Hoàng Thất Bảo chợt hiểu ra vấn đề, cảm th ớn lạnh.
Quách Lâm nh chóng an ủi Hoàng Thất Bảo: " Kh, kh, đừng sợ.
Hoàng Thất Bảo thật sự muốn rút lui, nhưng vừa nghĩ đến, nếu như cứ như vậy mà thì mặt mũi biết để đâu. Nói , cứ kh tin, Hà Tinh Thân dám làm gì . Vương Tiền nghĩ trong lòng, xem xem Hà Tinh Thần làm để chỉnh đốn Hoàng Thất Bảo, khiến cho cái mạng của ta xem chút nữa kh còn. Ngẫm lại thì, là ta lỗi với cô, chẳng qua cô chỉ gọi vài tiếng cháu trai, hình như cũng kh được tính là gì, hà tất gì mà ta cùng khác nhảy vào hố lửa.
Nói tới đây, hàm ý của Vương Tiền đều thay đổi: " À Hưng, Thất Bảo, nhớ ra trong nhà vẫn còn một chút, hay là chúng ta quay về ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn-70-nu-th-nien-tri-thuc-doc-mieng/chuong-107.html.]
Quách Lâm kéo Hồ Hưng lại: " Hưng kh thể , hai em chúng ta vẫn còn chưa nói xong mà, ăn cơm tối hãy ."
Th Quách Lâm chân thành níu giữ ở lại, Hồ Hưng cũng cảm th nếu cứ như vậy cũng kh tốt, nên dứt khoát ở lại.
Đến khi trời đã tối sâm lại, Hà Niệm câm theo đèn lồng tới đón .
Cô kiên quyết muốn đưa Hồ Hưng về nhà cô.
Hồ Hưng muốn từ chối, Hà Niệm liên nói: " Đ chí Hồ, nếu như kh dám thì thôi vậy, nhưng mà sau này kh được nói mê tín.'
Hồ Hưng vừa nghe, thật sự vẫn kh dám tin ma quỷ. Nhân cơ hội đang say nói: " Đi, hôm nay đến nhà các , Thất Bảo, Vương Tiền hai cũng theo .
Hà Niệm nói: ˆ Nhà chứa kh hết nên chỉ được hai thôi."
Hồ Hưng suy nghĩ một chút, Vương Tiền và ta đều là của thị trấn nên khá quen thuộc, quyết định cùng với Vương Tiền.
Quách Lâm vỗ n.g.ự.c bảo đảm sẽ tiếp đãi Thất Bảo và những khác thật tốt.
Hồ Hưng cùng với Vương Tiền từng bước đến nhà của Hà Niệm, Hà Niệm sắp xếp cho bọn họ ở căn phòng phía Tây.
Bà ngoại của cô là bà Diệp vừa th hai bọn họ tới, bà nói giống như đã được học thuộc lòng: " Hai vị đồng chí à, hai đến là thay bà lão làm chủ. với con trai đêu kh rời khỏi giường được.
Hồ Hưng chỉ đàng lễ phép gật đầu, hôm nay uống hơi nhiều , đầu óc choáng váng, chỉ muốn ngủ một giấc thôi.
Hà Niệm bọn họ đem chăn tới, nhẹ nhàng dặn dò: ˆ Đêm nay các cảnh giác đó.' Nói xong liền rời .
Sau khi Hà Niệm rời , hai bọn họ nh đã vào giấc mộng.
Ngủ chưa được bao lâu thì hai bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc. Vương Tiền tỉnh dậy, th cửa sổ đang mở, một cái bóng trắng lướt qua.
Trong đâu Vương Tiền là một mảng trống kh, lẽ vừa nãy là do hoa mắt, đúng, nhất định là bị hoa mắt rôi. đứng dậy đóng cửa sổ, nhưng cửa sổ giống như bị cái gì đó vô hình khống chế, dùng lực thế nào chăng nữa cũng kh đóng lại được.
Trước mắt lại là một cái bóng trắng lướt qua. Vương Tiên kh nhịn được nữa mà la lên,' A..
Cuối cùng Hồ Hưng cũng giật tỉnh dậy, mơ mơ màng màng hỏi: " Vương Tiền, sợ cái gì mà lên la lên thế ?”
Vương Tiền run rẩy nói: " Hưng mau dậy , mới th một cái bóng lướt qua.
Chưa có bình luận nào cho chương này.