Tn 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Độc Miệng
Chương 108:
Đột nhiên Hồ Hưng tỉnh dậy, dụi mắt m lần, về phía cửa sổ, lân này lại là cái bóng trắng đó lướt qua, nó mặc bộ đồ màu trắng, lơ lửng trên kh trung, hình như kh chân.
Hồ Hưng hét lên còn to hơn âm th của ai đó: " A, quỷ."
Tiếng hét này của ta, kh những làm cho nhà của Hà Niệm giật tỉnh dậy, còn làm cho hàng xóm xung qu đó đều bị đ.á.n.h thức dậy hết . Mọi mặc quân áo tới xem.
Hồ Hưng tùy tiện mặc quân áo vào cong chân lên chạy.
Mọi ngăn ta lại hỏi rốt cuộc chuyện gì. ta vừa muốn mở miệng nói quỷ, thì ngẫm lại, ban ngày tới ều tra thì nói là do mọi mê tín, bây giờ lại nói là gặp quỷ, đây kh là tự tát vào mặt ? Kh thể nói, nhất quyết kh thể nói.
ta chỉ thể cười trừ nói: " Kh kh, gặp ác mộng thôi. kh ngủ ở đây nữa, tìm em của ."
Hà Niệm chạy tới kéo ta lại: " Đồng chí Hồ, à, vẫn chưa tìm ra kết quả mà."
Hồ Hưng dùng lực đẩy Hà Niệm ra, nói: " Đồng chí Hà, thể là do hiểu lầm , mọi kh mê tín. đây.
Hồ Hưng và Vương Tiền giống như con ch.ó vậy, nhếch nhác mà rời .
Dựa vào trí nhớ hai bọn họ về phía Th Điểm. Lúc đó đã là 2,3 giờ sáng, trên trời ánh trăng, nhưng kh sáng, thể miễn cưỡng mà mò đường .
Nhưng mà, hai họ kh quen đường, cũng kh ai để hỏi, cứ cứ thì lại phát hiện sai đường. Đi đến khu rừng phía sau Th Điểm, Vương Tiên ngước mắt lên thì đột nhiên th m con quỷ đang nhào tới chỗ bọn họ. Tiếng gió xào xạc trong khu rừng giống như tiếng quỷ khóc.
Hai đều bị lạnh sống lưng, sởn gai ốc khắp . Hai bọn họ cái gì cũng kh nói, chỉ co chân bỏ chạy, kh cẩn thận, rơi xuống rãnh, cái rãnh cũng khá sâu. Hai mất cả nửa ngày mới treo lên được.
Đợi tới khi cuối cùng hai bọn họ cũng tới Th Điểm, đã là 4 giờ sáng , đợi một lúc nữa thì trời cũng đã sáng. Quách Lâm ngáp một cái hai mở cửa ra.
Hồ Hưng và Vương Tiền vừa vào đã nghe tiếng ngáy khắp cả phòng, ngửi th mùi hôi chân, đột nhiên cảm th an toàn. Bọn họ ngủ hai tiếng đồng họ, trời vừa sáng, liền nh chóng rời như một con ch.ó đang bị xoắn. Thậm chí cũng kh nào biết trong số họ đã thiếu một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn-70-nu-th-nien-tri-thuc-doc-mieng/chuong-108.html.]
Hoàng Thất Bảo chính là bị thiếu, lúc đó Hoàng Thất Bảo bị một tấm vải đen che kín mặt mũi, tứ chi bị trói, tiếng mài d.a.o vang đến bên tai ta.
Trong phòng ngoài tiếng mài d.a.o ra còn mơ hồ nghe th tiếng nói chuyện, nói là một nam một nữ. Hoàng Thất Bảo thể nghe ra tiếng của cô gái là Hà Tinh Thần còn đàng trai là Quách Lâm. muốn lên tiếng lại phát hiện miệng cũng bị bịt vải .
Quách Lâm đang khuyên Hà Tinh Thần: "Chị Hà, chẳng chị từng đồng ý với bọn em là sẽ kh gây sự nữa ?”
Giọng ệu của Hà Tinh Thần lạnh lùng kiêu ngạo: “Cái này kh trách chị được, ai bảo ta tự tới. Em yên tâm, chỗ này của chúng ta vô cùng hẻo lánh xa xôi, g.i.ế.c ta c.h.ế.t cũng chẳng ai tra ra được."
Hoàng Thất Bảo bị dọa sợ túa cả mồ hôi, kh dám cử động chỉ sợ đối phương phát hiện ra đã tỉnh.
Hà Tinh Thần vừa mài d.a.o vừa nói: " Con d.a.o này bị cùn quá , con d.a.o họ Hoàng lại quá cùi, chặt tốn nhiêu sức. Nếu như một con d.a.o tốt như con d.a.o của thợ mổ heo là được , chặt xương sườn một cái là gãy thành từng khúc.
Hoàng Thất Bảo toàn thân rút rẩy, suýt tè ra quần. Lúc này ta vừa hối hận vừa oán trách, hối hận tại kh nghĩ tới việc đến tận cửa, oán trách Hồ Hưng và Vương Tiền hai bọn họ tại kh giữ lời hứa. Lúc ta mời khách, hai bọn họ vỗ n.g.ự.c nói nhất định sẽ giúp ta, bây giờ thì , ta bị trong ký túc xá Th Điểm khiêng ra ngoài, hai bọn họ đều kh hề hay biết, bây giờ cũng kh biết hai họ đâu .
Hà Tinh Thần liếc Hoàng Thất Bảo đang ngôi trên ghế với hơi thở trở nên dồn dập, cả run lên, giả vờ ngủ, cô hỏi Quách Lâm: " Tiểu Quách, chắc c cháu trai của và Hồ Hưng đã rời khỏi khu rừng chứ?”
Quách Lâm nói: " chắc c, sắc mặt hai họ nhớt nhạt, bước cũng kh ổn định, cũng kh biết bọn họ ở nhà của Hà Niệm đã xảy ra chuyện gì ."
Hà Tinh Thần thân bí nói: " đoán bọn họ đã trải qua chuyện đáng sợ, nếu kh thì sẽ kh bị dọa sợ thành ra như vậy. Sau này nhất định bọn họ sẽ kh dám tới nữa.
Quách Lâm thay Hồ Hưng câu cứu: " Chị, Hồ Hưng cũng kh gây thù chuốc oán gì với chị, hay là chị đừng so đo với trước mặt ."
Hà Tinh Thân bị trầm mặc trong giây lát, rôi nói: " Được , đồng ý với , chỉ cân ta kh gây sự với , sẽ kh đụng tới ta.
Quách Lâm vui mừng nói: "Yên tâm, yêm tâm, nhất định sẽ khuyên Hưng. oán hận nên giải quyết kh nên chuốc vào."
ta vẫn còn đang suy nghĩ nói thêm một tí, Hà Tinh Thân mất kiên nhẫn mà nói: " Được , l đâu ra nhiều lời vậy, mau làm việc . l cho một cái chậu gỗ mang qua đây, cho đám nhà đó một ít máu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.