Tn70 Mẹ Kế Kiều Mị Và Ông Chồng Mặt
Chương 337:
Phùng Tĩnh hơi sững sờ, nàng quay sang kỹ phụ nữ đang bế đứa trẻ.
Thời b giờ phụ nữ kh nhiều kiểu tóc để lựa chọn, chồng thường để tóc ngắn, chưa chồng thì tết tóc b.í.m dài, nhưng phụ nữ kia lại để tóc dài, buộc kiểu đuôi ngựa nửa đầu. Mái tóc tr kh quá bóng mượt, thậm chí vài sợi lòa xòa, nhưng lại toát lên vẻ đẹp cuốn hút.
Phùng Tĩnh cũng từng buộc tóc đuôi ngựa, nhưng kh th đẹp như thế, hơn nữa đầu nàng hơi bẹt, lúc nãy nàng còn đang nghĩ thầm kh biết đối phương buộc tóc kiểu gì mà hay thế, nàng cũng muốn học theo.
Bộ quần áo cô mặc cũng kh gì quá đặc biệt, áo sơ mi ngắn tay màu vàng nhạt, kết hợp với chân váy dài màu x đậm. Cách phối màu khá táo bạo, khiến ta nhận ra ngay giữa đám đ, nhưng tổng thể lại hài hòa, kh hề lòe loẹt.
Đang mải suy nghĩ, đối phương đột nhiên gọi lớn: “Hạ Diễm! Đừng đ.á.n.h đu cao quá!”
bé đang chơi xích đu bên trái đáp lời: “Con biết ạ!” Khi xích đu đưa ngược lại, bé dùng chân quệt xuống đất để giảm độ cao.
“Đó là con trai của vợ trước do trưởng Hạ, thằng bé ngoan và học giỏi,” chị họ giới thiệu, “Vợ mới của và con riêng quan hệ cũng tốt.”
Chị họ vừa dứt lời, Phùng Tĩnh th vợ do trưởng Hạ quay đầu lại, vừa vặn chạm mắt với nàng.
Một lát sau, đối phương nở nụ cười rạng rỡ và vẫy tay chào nàng.
Phùng Tĩnh cũng vô thức mỉm cười và vẫy tay đáp lại. Chị họ th vậy ngạc nhiên hỏi: “ thế? Em quen cô à?”
Phùng Tĩnh mỉm cười: “Chắc là vậy ạ.”
Qua lời giới thiệu của chị họ, nàng đã biết đối phương là ai, và chắc hẳn đối phương cũng biết nàng. lẽ cô đã nghe được những lời đồn đại, hoặc vì lý do nào đó, nhưng thật may là kh hiểu lầm gì xảy ra.
Bước ra khỏi đại viện hải quân, Phùng Tĩnh xoay nói: “Chị họ, những lời chị khuyên em đều ghi nhớ trong lòng, em sẽ nghiêm túc cân nhắc chuyện đại sự, chị đừng lo lắng quá.”
“Em hiểu được là tốt .”
“Vậy em về đây ạ.”
“Khi nào em , để chị ra tiễn?”
“Thôi kh cần phiền đâu chị, em cùng đoàn, kh tiện lắm. Hẹn gặp lại chị sau nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn70-me-ke-kieu-mi-va-ong-chong-mat/chuong-337.html.]
Nói , Phùng Tĩnh vẫy tay chào và xoay bước .
...
Ở bên này, Trần Thiếu Mai cũng đang tò mò hỏi Tô Đình: “Vừa nãy ai thế? Em quen cô à?”
“Diễn viên đoàn văn c đ, chị kh nhận ra ?” Tô Đình thắc mắc.
Từ lúc nghe tin đoàn văn c sắp tới, trong đại viện đã bàn tán xôn xao về các diễn viên , sau buổi diễn lại càng rôm rả hơn.
Hôm đó Trần Thiếu Mai cũng xem, về còn khen Phùng Tĩnh múa đẹp, giờ đứng ngay trước mặt lại kh nhận ra?
Trần Thiếu Mai lý sự: “Lúc diễn họ trang ểm đậm thế, giờ cô để mặt mộc, chị kh nhận ra là bình thường mà.”
Tô Đình: “... Đó chính là Phùng Tĩnh đ.”
“Phùng Tĩnh á?” Trần Thiếu Mai ngẩn , “Em chắc kh?”
Tô Đình gật đầu: “Chắc c ạ.”
“ em kh nói sớm!” Trần Thiếu Mai vỗ tay cái bộp, “Biết là cô thì chị đã chạy tới bắt chuyện vài câu .”
Tô Đình thắc mắc: “Chị quen ta đâu mà bắt chuyện?”
“ lại kh quen? M hôm trước chị vừa xem cô diễn xong còn gì,” cách suy nghĩ của Trần Thiếu Mai khác Tô Đình, “Khó khăn lắm mới gặp được diễn viên đoàn văn c, cứ chào hỏi làm quen đại là được mà.”
Tô Đình nhớ lại hồi cô còn học, lần trung tâm thương mại gặp minh tinh đến dự sự kiện. Thật ra cô cũng chẳng hâm mộ gì đó, bạn cô cũng vậy. Nhưng th mọi cứ ùn ùn kéo đến xem, hai đứa cũng tò mò chen vào xem thử.
Cuối cùng vì đ quá kh chen vào được hàng đầu, chỉ đứng từ xa th cái đỉnh đầu của ta.
Tô Đình th Trần Thiếu Mai bây giờ cũng tâm lý y như vậy. Dù thời này chưa khái niệm “ngôi ”, nhưng vì đoàn văn c trực thuộc Bộ tư lệnh, các quân tẩu trên đảo Bình Xuyên ít khi được tiếp xúc nên luôn cảm giác ngưỡng mộ, hễ gặp được là muốn bắt chuyện.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tô Đình trêu: “Hay là giờ chị đuổi theo ?”
“Thôi,” Trần Thiếu Mai lắc đầu, “Chị mà đuổi theo thế ta lại tưởng chị ý đồ gì. Mà đồng chí Phương lại cùng cô nhỉ? Hai quen nhau à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.