Tn70 Mẹ Kế Kiều Mị Và Ông Chồng Mặt
Chương 338:
Đồng chí Phương chính là vợ của chính ủy Triệu. Mối quan hệ giữa bà và Phùng Tĩnh thế nào Tô Đình cũng kh rõ, chỉ đáp: “Họ cùng nhau ra ngoài, chắc là quen biết ạ.”
“Kh biết họ quan hệ gì nhỉ? Này, em bảo đồng chí Phùng này đã đối tượng chưa?”
Tô Đình bật cười: “Chị hỏi em thì em biết hỏi ai bây giờ?”
Trần Thiếu Mai nghĩ cũng đúng: “Kh biết cô muốn tìm thế nào, chắc là tiêu chuẩn cao lắm...”
Nghe Trần Thiếu Mai lẩm bẩm, Tô Đình thầm nghĩ may mà kh nói sớm đó là Phùng Tĩnh, kh thì chị lại lôi ta lại để làm mai mối mất.
...
Khi dư âm của buổi biểu diễn dần trôi qua, tháng Tám cũng sắp hết, lại đến lúc Hạ Diễm bắt đầu chu kỳ “thở ngắn than dài” quen thuộc mỗi năm hai lần.
Tô Đình dở khóc dở cười: “Chỉ là học thôi mà, con làm gì mà tr như sắp ra pháp trường thế?”
Hạ Diễm chú ý đến từ lạ: “Pháp trường là cái gì hả mẹ?”
“... Là nơi để xử trảm .”
Hạ Diễm lập tức ngồi thẳng lưng, đưa tay sờ sờ cổ : “Hình như... học cũng kh đáng sợ đến thế.”
“Vậy con còn thở dài?”
“Con chỉ là... cảm th học kh được tự do thôi.” Hạ Diễm nói lại kh kìm được mà thở dài một tiếng: “Bao giờ con mới được nghỉ học luôn hả mẹ?”
“Để mẹ tính xem nào.” Tô Đình nói bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn70-me-ke-kieu-mi-va-ong-chong-mat/chuong-338.html.]
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thời này tiểu học thường là 5 năm, nhưng đến lúc Hạ Diễm học lớp 5 thì đã sự thay đổi về chính sách, Tô Đình kh chắc hệ thống học tập biến động kh, nên cứ tính là 6 năm cho chắc. Cấp hai trước đây là 2 năm, nhưng sau năm 74 đã ều chỉnh, hiện tại nơi thì 3 năm nơi thì 2 năm tùy chính sách địa phương, cô cũng tính dư ra cho bé.
Cấp ba hiện tại là 2 năm, nhưng tương tự như tiểu học, khi Hạ Diễm lên cấp ba đã là những năm 80, hệ thống giáo d.ụ.c chắc c sẽ ều chỉnh lại.
Tính tính lại, Tô Đình nhận ra Hạ Diễm lẽ sẽ chẳng hưởng được chút lợi lộc nào từ việc rút ngắn thời gian học, mà trải qua đúng 12 năm đèn sách khổ cực mới thể thi vào đại học.
Tất nhiên đó là thời gian của học sinh bình thường, nếu Hạ Diễm cực kỳ th minh, học nhảy lớp thì thời gian thể rút ngắn lại còn vài năm. Cộng thêm 4 năm đại học nữa, Tô Đình phán: “Chậm thì 14 năm, nh thì chắc khoảng 7-8 năm gì đó.”
Hạ Diễm nghĩ thầm, giờ mới 7 tuổi, 14 năm nữa nghĩa là gấp đôi tuổi hiện tại, mà dù nh 7-8 năm thì cũng bằng đúng số tuổi bây giờ, bé bỗng th tương lai mù mịt quá.
Th vẻ mặt tuyệt vọng của con trai, Tô Đình an ủi: “Con đừng th 7-8 năm là dài, thực ra chớp mắt một cái là trôi qua ngay thôi.”
Hạ Diễm bây giờ kh dễ bị lừa nữa, hỏi lại: “Thế làm con mới thể học xong trong 7-8 năm được?”
“Đơn giản thôi, từ bây giờ con tự học trước, cố gắng trong năm lớp 3 học hết chương trình lớp 4 và lớp 5. Chỉ cần thành tích của con luôn đứng thứ nhất, mẹ sẽ nói với hiệu trưởng cho con nhảy lớp. Lên cấp hai, chương trình 3 năm con cố gắng học xong trong 2 năm. Cấp ba thì học bình thường 2 năm, sau đó thi đại học. Vào đại học thì tr thủ thời gian, nỗ lực tích lũy tín chỉ, biết đâu trong vòng 8 năm con đã tốt nghiệp đại học .”
Hạ Diễm nhớ lại lần trước học nhảy lớp một năm, vất vả biết bao nhiêu mà cuối cùng thi giữa kỳ lại đứng bét lớp.
Giờ mẹ lại kỳ vọng trong một năm học hết chương trình hai lớp 4 và 5, mà còn luôn đứng nhất nữa. Hạ Diễm nhất thời kh biết nên vui vì mẹ tin tưởng , hay nên thắc mắc “Mẹ ơi, mẹ là ác quỷ ?”.
Còn những lời sau đó của Tô Đình, Hạ Diễm nghe chẳng hiểu gì, mà cũng chẳng muốn hiểu, nghe sợ c.h.ế.t khiếp!
Cuối cùng, Hạ Diễm nuốt nước miếng nói: “Thực ra con th học cũng tốt mà mẹ, con tình nguyện học thêm vài năm nữa.”
Thực chất Tô Đình tin rằng Hạ Diễm khả năng nhảy lớp. Dù cũng là nhân vật chính trong nguyên tác, các chỉ số th minh chắc c kh thấp, chỉ cần chịu khó thì việc nhảy lớp kh là quá khó.
Nhưng lẽ do cuộc sống hiện tại quá yên bình, hoặc lẽ do tuổi còn quá nhỏ nên Hạ Diễm kh cái chí khí hừng hực như trong truyện, bé chỉ muốn được chơi đùa thỏa thích. Hễ nghe đến việc phấn đấu gian khổ là lập tức bỏ cuộc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.